Tướng công 14 – Chương 58.2

Chương 58 (Tiếp)

Ăn uống xong, thu xếp hạ trại, đợi mọi thứ xong xuôi cũng đã đến giờ lên đèn, Liệt Minh Dã có chút mệt mỏi, ngồi trên trường kỷ xoay xoay cổ.

Ta mang nước tới rửa mặt cho hắn, xong xuôi thì từ ngoài lều cất lên tiếng gọi, “Phó soái!”

Ta thu bàn tay đang muốn cởi áo cho hắn, hắn chắp tay mà đứng, nhìn cửa lều, miệng đáp, “Tiến vào.”

Màn xốc lên, một vị tướng sĩ đi vào, ta nhận ra anh ta, anh ta tên là Lâm Tiêu, là một vị kỳ bài quan(???) dưới trướng Liệt Minh Dã.

? Không rõ lắm, có lẽ, có thể là quan cầm cờ -.-

Lâm Tiêu tiến lên vài bước dừng lại trước mặt Liệt Minh Dã, một gối quỳ xuống, hai tay ôm quyền.

Thấy thế, ta quả có sửng sốt, không hiểu anh ta định diễn cái gì. Liệt Minh Dã rất thản nhiên, lặng lẽ xem xem, đợi anh ta tự nói rõ ý đồ.

“Phó soái, mạt tướng có một chuyện bẩm báo.” Lâm Tiêu âm lượng không lớn, nhưng vẫn đủ cho ba chúng ta nghe.

Việc này khiến ta hơi hiểu ra, vội vàng đi tới cửa lều hơi vén màn lên kiểm tra bên ngoài, xác định không có gì khác thường mới quay lại hướng Liệt Minh Dã gật đầu.

“Nói” Liệt Minh Dã giấu sắc mặt, từ cao nhìn xuống.

“Trước khi xuất phát Hoàng thượng có gọi mạt tướng vào cung, lệnh mạt tướng báo lại mọi động tĩnh mỗi ngày ở đây của phó soái.”

Lời vừa dứt, ta trợn to hai mắt, khó tin nhìn chằm chằm bóng lưng Lâm Tiêu.

Liệt Minh Dã mặt hơi biến sắc, nhanh chóng phục hồi như cũ, không lập tức cả tin Lâm Tiêu, hỏi lại, “Ngươi có cách gì chứng minh lời ngươi nói là thật? Lại có cách gì cho bản soái tin ngươi không phải đang ly gián tình quân thần giữa ta và Hoàng thượng?”

Giờ đổi lại Lâm Tiêu giật mình, chỉ thấy đùng một cái đứng lên, lời nói kích động, “Gia phụ là kỳ bài quan dưới trướng lão tướng quân – Lâm Sơn, lúc giao chiến với quân địch mất đi một cánh tay, may được lão tướng quân cứu mới có thể bảo mệnh xuất ngũ về quê. Gia phụ nhiều năm nay vẫn luôn nhớ kỹ ơn cứu mệnh của lão tướng quân, nên lệnh ta đầu quân vào doanh trợ lực cho phó soái, để báo đáp ân cứu mệnh năm đó của lão tướng quân! Ta không có cách chứng minh điều mình nói, chỉ có một tấm lòng đội ơn này, nếu phó soái không tin, có thể chém ta, trên ta còn một ca ca, một tỷ tỷ, không lo Lâm gia tuyệt hậu!” Nói đoạn, anh ta thấy chết không sờn ưỡn ngữ, vẻ mặt vô cùng kiên định.

Lời nói khiến ta rất cảm động, Liệt Minh Dã đang thăm dò anh ta, mà phản ứng của anh ta đã đủ chứng minh không phải là bị kẻ gian bày mưu chia rẽ ly gián, nếu anh ta có thể chứng minh mới có vấn đề. Trông anh ta không quá mười sáu, mười bảy, lại có một trái tim táo bạo trung trinh như vậy, thật khó được!

” Ha ha ha ha, ha ha ha ha!” Liệt Minh Dã ngửa đầu cười to, tiến lên ba bước “ba ba ba” vỗ lên vai Lâm Tiêu.

Lâm Tiêu bị sự tương phản trước sau của hắn làm cho mơ hồ, gãi má khó hiểu, “Phó soái?”

“Ta tin tưởng ngươi!” Liệt Minh Dã gật đầu, sau đó hỏi, “Trong nhà vẫn khỏe?”

Lâm Tiêu mừng rỡ, cung kính đáp, “Mạnh khỏe, gia phụ tuổi dù đã cao, nhưng thân thể rất mạnh khỏe. Ca ca đã cưới vợ sinh con, tỷ tỷ còn chưa xuất giá.”

“Tốt! Tốt!” Liệt Minh Dã nói liền hai chữ tốt, “Bản soái cảm tạ lòng trung của ngươi! Ngươi không cần vì sự giao phó của Hoàng thượng mà lo lắng, chỉ cần mỗi ngày báo cáo lại ngôn hành của bản soái, bản soái chính trực không sợ Hoàng thượng nghi kyh.”

“Này…” Lâm Tiêu có chút do dự.

“Cứ tấu, không cần ngại.” Liệt Minh Dã dùng lực vỗ vai cậu ta một cái, khẩu khí không cho cự tuyệt.

“Dạ, mạt tướng tuân lệnh!” Lâm Tiêu hai tay ôm quyền.

“Sau này ngươi liền theo bên cạnh bản soái, có bằng lòng không?” Hai mắt Liệt MInh dã cong lên một chút, phát tự trong lòng, không phải hư giả.

Lâm Tiêu giật mình, nhất thời trợn mắt lên, không nói nổi câu nào, sau hồi lâu mới quỳ một gối xuống tạ ơn, “Tạ phó soái đề bạt!”

“Đứng lên.” Liệt MInh Dã nâng cậu ta dậy, “Đi đường hơn nửa tháng, tắm rửa đi ngủ đi, ngày mai cùng theo ta đi gặp “Đức thân vương””.

“Dạ!” Lâm Tiêu đáp, lui ra, trước khi đi, sự hân hoan chân thật trên mặt không cách nào là giả vờ được.

Cậu ta vừa đi, Liệt Minh Dã không còn tươi cười, gương mặt tuấn tú tái đi, hai tay nắm thành quyền đặt ở bên người kêu “răng rắc”, mơ hồ nghe thấy cả tiếng nghiến răng.

Lòng ta thít lại, thật không dễ chịu. Ngẫm hắn trung tâm vì nước, Hoàng thượng lại nghi kỵ hắn, thậm chí phái người giám thị. Hoàng thượng thật khiến người ta phải nguội lòng, một bên lệnh hắn giám thị “Đức thân vương”, bên lại lệnh Lâm Tiêu giám thị hắn. Người xưa từng nói, ‘Nghi người thì không dùng người, dùng người thì không nghi ngờ người’, Hoàng thượng thế này thì tính là gì?

Liệt Minh Dã giận dữ xoay người đi lại trường kỷ ngồi bịch xuống, mặt mày uất ức.

Ta đi lên trước, kéo đầu vai hắn ôm hắn vào lòng, khẽ vỗ vỗ lưng hắn, “Thiếu gia, cây ngay không sợ chết đứng, dùng sự thật chứng minh, Hoàng thượng sẽ hạ lòng cảnh giác với ngài thôi.”

Hắn không lên tiếng, ôm quanh eo ta, cơ thể vì tức giận mà cứng ngắc lại.

Kỳ thật ta rất muốn nói với hắn Hoàng thượng thật bất nhân, nhưng không đành đổ thêm dầu vào lửa, nên nuốt lại những lời muốn nói kia chuyển sang an ủi. Hắn đã lộ rõ lòng trung lúc du hành, lại vẫn không thể đưa mình ra khỏi mối hiềm bất quỹ*, càng không thể  trấn an lòng nghi ngờ trung lương của Hoàng thượng! Ôm chặt hắn, ta quả thật thấy không đáng thay cho hắn! Trời ghét người tài, sao lại bắt hắn phải phụng mệnh một Hoàng đế bất nhân như vậy!

*bất quỹ: có ý gây rối, làm loạn.

Hôm sau, Liệt Minh Dã và Lâm Tiêu đi vào lều chủ soái tham kiến “Đức thân vương”; Thảo hồ bận phân loại dược phẩm; ta và Mục Liễu Nhứ mang Tiểu Thương Sí đi dạo ngoài quân doanh, thảo nguyên mênh mang phía Tây Nam.

Lần đầu trong đời nhìn thấy thảo nguyên thật, phóng mắt nhìn sắc xanh biếc lưu chuyển, từng cơn sóng xanh cuộn lên, tựa như biển cả liên miên không dứt! Xem bò, dê, ngựa thích ý gặm cỏ, khi thì lắc lắc cái tai, lúc thì vẫy đuôi. Tiếng sáo mục đồng ngân nga trong không trung, véo von vui tai, mềm mại vút tận chân trời.

Trời xanh xanh, đồng mênh mang, gió thổi cỏ cúi đầu thấy bò dê! Thảo nguyên mỹ lệ tràn trề sức sống, làm người ta phải tán thán từ tận đáy lòng.

Tiểu Thương Sí lắc lư lắc lư bước trên cỏ, lúc thì cúi xuống bứt một nhúm cỏ đưa lên mũi ngửi, lúc thì ngắm nghía, còn quay đầu vẫy vẫy cọng cỏ với hai chúng ta, hét to, “Cò cỏ! Cỏ cỏ!”

Hai người chúng ta nhìn nhau cười, đều duỗi ngón trỏ khẽ chọc bé. Từ bé học được càng ngày càng nhiều, dù lặp lại, vẫn khiến người ta vui mừng, hy vọng bé có thể nói được một câu hoàn chỉnh.

Mục Liễu Nhứ ngồi xổm xuống chơi cùng bé, ta đưa tay đặt ngang trên mày che nắng trông ra xa, dưới ánh mặt trời, vùng biển xanh này ánh lên sóng cỏ lấp lánh. Lơ đãng thoáng thấy một bóng hình đang giục ngựa, dáng hình đó…còn có mấy phần quen thuộc!

Nước da màu mạch, tóc dài tung bay, đôi mắt sáng rực, ngoại hình âm nhu, cao quý song hành cùng ngạo ngược, người có đủ sáu thứ đó ta chỉ mới thấy có một, đó chính là người từng rất hân thưởng Liệt Minh Dã – Lưu Hán Thanh.

Thấy hắn ta, ta lập tức nhớ lại lời đêm qua Lâm Tiêu nói. Nếu không phải bởi hắn, Liệt Minh Dã cũng sẽ không bị Hoàng thượng nghi ngờ! Trong lòng bực bội, nên sắc mặt cũng chẳng tốt là bao.

Giục ngựa tới trước thì dừng lại, Lưu Hán Thanh nhướng mày phải, nói với ta, “Ô, sao cái mặt lại thế kia? Lẽ nào ta đã chọc ghẹo gì đến cô nương?”

Ta hừ lạnh, không đáp, hỏi lại, “Tâm sự với Vân công tử hay ho chứ hả?” Cứ nghĩ tới hắn có khả năng cùng một bọn với Vân Phong, sắc mặt ta càng khó coi. Ở trong núi không thấy xác xe ngựa, có lẽ Vân Phong vẫn còn sống.

“Vân huynh ba ngày trước đã đi rồi, hai chúng ta gặp nhau chỉ đàm về âm luật, không nói chuyện gì khác.” Hắn nhảy xuống khỏi ngựa, đôi mắt sáng rực thành thật không giả. Nói xong, lại tiếp, “Ta giao bằng hữu luôn có chừng mực.”

Hắn nói như vậy ngược lại thành ra là ta sai, ta hơi nheo mắt lại, vì sao cứ cảm thấy trong lời nói của hắn có ý gì đó khác?

“Tiểu tử kia không ở cùng cô?” Hắn nhìn ra phía sau ta.

“Thiếu gia có việc, không rảnh.” Ta không nóng không lạnh nói, lời vừa dứt liền có cảm giác cẳng chân bị ôm lấy. Cúi xuống nhìn, chỉ thấy Tiểu Thương Sí đang ngẩng đầu nhìn hai chúng ta.

Thấy vậy, không cho ta cơ hội phản ứng, Lưu Hán Thanh đã ngồi xổm xuống, duỗi ngón trỏ ra quẹt khẽ vào đầu mũi Tiểu Thương Sí, “Bộ dạng rất giống cha nó!” Hắn ngữ khí khẳng định, cho dù ta có định bịa chuyện cũng không được, huống hồ Tiểu Thương Sí quả thật rất giống Liệt Minh Dã.

Tiểu Thương Sí chớp chớp đôi mắt lấp lánh quan sát hắn ta, đưa tay tóm lấy một nhúm tóc rủ trước ngực hắn, lộ ra hai cái răng cửa, cười khà khà nói, “Lông lông!”

Nghe thế, Lưu Hán Thanh ngẩn ra, sau đó cười híp mắt, nắm bàn tay mập mạp của bé sửa lại, “Sai, không phải lông lông, là tóc!”

Tiểu Thương Sí nghiêng đầu, nghi ngờ hỏi lại, “Tóc?”

“Đúng, tóc!’

“T..óc?” Tiểu Thương Sí nói lại chữ tóc, phát âm chính xác.

“Ha ha, thật thông minh!” Lưu Hán Thanh  sờ đầu bé khen, chọc bé há miệng cười, “Ha~~~”

Thấy hai người họ hỏi hỏi đáp đáp, Lưu Hán Thanh còn bắt đầu dạy Tiểu Thương Sí nói, ta không khỏi há hốc mồm. Rốt cuộc vẫn là một đứa trẻ, hóa giải hoàn toàn bầu không khí không mấy hữu hảo vừa nãy giữa hai chúng ta.

Tiếng vó ngựa từ xa gần lại, nhìn, chỉ thấy bốn tùy tùng của Lưu Hán Thanh trước sau chạy tới, ghìm cương dừng ngựa.

Lưu Hán Thanh nhẹ nhàng cạy bàn tay đang nắm tóc hắn của Tiểu Thương Sí, đứng dậy nói với ta, “Bé con này tên là gì?”

Ta một bên bế Tiểu Thương Sí lên, bên nói tránh, “Để bé tự nói cho ngươi nhé.” Nói đoạn xoay người định đi.

“Khoan!” Hắn lên tiếng ngăn cản, bật cười, “Cô nương tên họ là gì, có thể cho biết được không.”

Nghe vậy, ta hạ mắt suy nghĩ, lát sau đáp đúng sự thật, “Lăng Tiểu Lạc.” Rồi ôm Tiểu Thương Sí cùng Mục Liễu Nhứ rời đi, đằng sau vang lên tiếng Lưu Hán Thanh lên ngựa, ngựa bắt đầu chạy, tiếng vó dần dần đi xa.

Lần này tự Hoàng thành lặn lội đường xa tới biên cảnh Đông nam này, ta không hề biết lần này lại trở thành ngòi nổ cho việc Liệt Minh Dã và Hoàng thượng trở mặt thành thù! Càng không hay biết Lưu Hán Thanh sẽ trở thành kình địch và bạn thân suốt đời của Liệt Minh Dã! Càng không biết Lưu Hán Thanh chính là…tất cả, đều đột phát một cách không ngờ!

!

 

>> Next C59: Vũ nhục

16 thoughts on “Tướng công 14 – Chương 58.2”

  1. Truyện nay nữ9 hơn tuổi nam9 hả bạn? Tại thấy tên tr là Tướng công 14 mà đọc văn án thấy nữ9 16t. Mình hỏi trước để còn quyết định có nhảy hố hay k? Tại cũng k thích motip chị-em lắm 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s