Tướng công 14 – Chương 58.1

Chương 58: Ngòi nổ phản bội

@ Bạn đã trở lại đây, sr vì t ngâm tr quá là lâu, và sẽ còn típ tục có nhg lúc như thế này nữa (ngại thế >.<), bạn đang hơi bận, thôg cảm nhé :_)


Mặt trời ngả về Tây, chúng ta dừng lại nghỉ chân. Phía bên trái là núi non trùng trùng điệp điệp, bên phải là một rừng cây rậm rạp nhấp nhô, còn không xa phía trước là giao của ba đường rẽ, những gì trong tầm mắt đều được chút nắng tàn bao phủ, vàng óng ánh. Tối nay, chúng ta phải qua đêm ở rừng cây này.

Tiểu Thương Sí chơi đùa cả ngày, mệt lăn ra ngủ. Ta cẩn thận đặt bé trên chiếc ghế mềm trong xe, đắp chăn mỏng lên, còn dùng quạt quạt nhẹ, đuổi khí nóng cho bé, ngừa côn trùng đốt.

Một bộ phận tướng sĩ nghỉ ngơi, một bộ phần thì vào núi săn thú rừng, một bộ phận cùng Thảo Hồ, Mục Liễu Nhứ bắc giá chất củi nhóm lửa, nhìn hoạt động chung quanh, đều được phân công rõ ràng.

Chừng hai nén hương, hương gạo thơm lành tỏa ra trong không khí, xuyên qua mành xe và cửa sổ truyền vào, hít một hơi vào mũi,đánh thức con sâu đói trong bụng.

Ta vén mành lên ló đầu ra, chỉ thấy mấy cái nồi lớn đang cùng đun cháo, cái màu trắng bóng ấy vào lúc nhập nhoạng tối này càng nổi lên rõ rệt. trên mặt cháo còn có một lớp sáng mờ mờ.

Tướng sĩ lên núi săn thú đi sau về trước, thỏ, gà rừng rất nhiều, còn có một ít sẻ rừng. Các tướng sĩ tay chân lanh lẹ, động tác thuần thục, không bao lâu đã chuẩn bị thịt thú xong xuôi, cũng lấy cành cây xuyên qua bắc lên lửa để nướng.

Hương thịt mê người cùng hương cháo hòa vào nhau kích thích bụng đói sôi ục ục, ta chỉ thấy nước miếng tự động trào ra, rồi lại từng ngụm nuốt xuống.

“Dùng bữa được rồi.” Liệt Minh Dã xốc màn xe lên gọi, ta hạ cửa sổ, dùng quạt quạt trong xe một lát để đề phòng có muỗi, sai đó mới xuống xe.

Húp cháo, ăn thịt thú rừng, kẹp cả dưa muối, ta bỗng cảm thấy nghỉ chân nơi hoang dã này cũng không tệ, ăn quen các bữa ăn tiêu chuẩn quy củ, ngẫu nhiên ăn một bữa dân dã điều hòa cũng rất ngon miệng!

Vội đi đường cả ngày, tướng sĩ đều mệt mỏi, 3000 chiến sĩ thay phiên nhau nghỉ ngơi.

Nước lấy từ trong núi, ta và Mục Liễu Nhứ rửa chân trước tiên, sai đó mới tới Liệt Minh Dã và Thảo Hồ. Khi Thảo Hồ cời giày lộ gan bàn chân ra, ta lập tức ngưng mắt, rồi “Ồ” lớn một tiếng, chỉ vào lòng bàn chân hắn kinh ngạc nói, “Thật lớn! Thật tròn!” . Một vệt tròn lớn chừng quả trứng gà lộ ra hoàn toàn, dưới ánh lửa cũng thấy được sắc son dỏ của nó!

Hắn giơ chân lên nhìn vào lòng bàn chân, sau đó ôm đùi phải giơ chân về phía chúng ta quét một vòng, rồi ngâm vào trong chậu, cũng nói, “Ta từ nhỏ đã có vết bớt này rồi, ban đầu ta cũng giật mình, chưa bao giờ thấy vết bớt nào lớn như thế, còn mọc ở gan bàn chân.”

“Đúng, đúng, ta cũng chưa từng thấy! Lại còn tròn thế nữa chứ!” Ta gật đầu phụ họa, đừng nói là thấy, còn chưa từng nghe nữa là!

“Vì vết bớt này ta còn đặc biệt đi tìm sư phụ, người ở lúc ta còn rất nhỏ đã từng tính mệnh cho ta, nói ta một đời không có đại nạn, không có họa lớn, nạn nhỏ họa nhỏ không ngừng, lâu dài có thể sống 99, nói vết bớt này có tính chất quyết định.” Hắn bên nói, bên lấy tay chống cằm hồi tưởng.

“Lại…thần kỳ vậy sao?!” Ta chớp mắt mấy cái, không tự chủ lại hạ mắt đặt lên chân hắn.

“Sư phụ ta là thế ngoại cao nhân, người nói chỉ có chuẩn không sai!” Hắn buông tay, nở nụ cười sảng khoái, trong mắt tràn đầy lòng tin và kính ngưỡng với vị lão nhân gia ấy.

“Luôn nghe ngươi nhắc tới sư phụ, giờ ông ấy đang ở đâu?”

Nghe vậy, Thảo Hồ sụm vai, gục đầu xuống thở dài một cái, uể oải nói, “Năm ta 15 tuổi, sư phụ đã đi dạo chơi bốn bể rồi, đến nay đã ba năm không gặp lại.”

“À…” Ta nhất thời nghẹn lời, không biết nên nói sao.

“Có duyên thì sẽ gặp lại.” Liệt Minh Dã bật ra một câu tiếp lời ta.

“Đúng, có duyên sẽ gặp lại!” Ta vội vàng hùa theo.

Thảo Hồ ngẩng đầu, hai lúm đồng tiên bên má thật sâu mà đáng yêu, quét đi sự uể oải ban nãy, vui vẻ nói, “Sư phụ sống lâu, ta cũng còn trẻ, hẳn sẽ có cơ hội gặp mặt!”

“Ừ!” Ta gật đầu, cũng nở nụ cười theo hắn.

Luôn nghe Thảo Hồ ca ngợi sư phụ hắn trên thông thiên văn, dưới tường địa lý; am hiểu cổ kim; còn biết kỳ hoàng thuẫn thuật, bốc quẻ xem bói là một kỳ năng dị sĩ hiếm có, không biết ta có cơ hội thấy được phong thái của người hay không?

Hôm sau, tiếng nói chuyện thầm thì ngoài xe khiến ta mê mê tỉnh tỉnh mở mắt. Trong xa chỉ có mình ta, giọng của Tiểu Thương Sí từ ngoài vọng vào, lúc này mới khiến ta nhận ra mình là con ma lười, kéo chân sau của cả đội.

Thu dọn quần áo vật dụng, vén màn chui ra khỏi xe ngựa, liền thấy bên phải đống lửa vây rất nhiều tướng sĩ, Liệt Minh Dã, Mục Liễu Nhứ, Tiểu Thương Sí, Thảo Hồ ở trong vòng, mọi người đang nhìn chăm chăm vào một cái cây sôi nổi thảo luận. Thấy vậy, ta khẽ nhón chân hướng vào trong gọi, “Thiếu gia.”

Liệt Minh Dã nhìn ta, ngoắc tay nói, “Qua đây.” Dứt lời, các tướng sĩ lập tức tách ra hai bên nhường đường cho ta.

Xuống xe đi vào bên trong vòng vây, ta tò mò nhìn lên cây, chỉ thấy trên đó có khắc ít ký hiệu và hình vẽ kỳ quái.

“Mẹ!” Tiểu Thương Sí một tay ôm quanh cổ Mục Liễu Nhứ, một tay vươn về phía ta. Ta nắm bàn tay mập mạp của bé hôn một cái, chọc bé cười khanh khách.

Thảo Hồ một tay sờ sờ cằm, nhíu mày suy tư, vừa suy tư, vừa mấp máy môi không tiếng động lẩm bẩm, sau hồi lâu lấy nắm tay phải đập vào lòng bàn tay trái, phá lên, “Ta hiểu rồi!”

“Ý là gì?” Liệt Minh Dã lập tức truy hỏi.

“Mọi người có thể thấy!” Thảo hồ lấy ngón trỏ chỉ vào hình vẽ thứ nhất, “Đây là hai hàm răng, đây là một giọt máu, đây là  ngã ba đường, đây là hai chữ cổ, cả chuỗi này liên kết lại chính là: lối rẽ phía trước có mãnh thú, nguy hiểm!” Từ hình vẽ thứ nhất hàng đầu tiên chỉ tới hàng thứ ba thì dừng. Nói xong hít vào một hơi, tiếp,”Hình vẽ và văn tự này là ký hiệu truyền đạt giữa người Oa Tắc với nhau, người Oa Tắc lấy săn bắn mưu sinh, đây là vật bảo mệnh mà bọn họ tích góp được qua năm tháng!”

Vừa dứt lời, chúng tướng sĩ liền châu đầu ghé tai, ai cũng không ngờ tới kết quả phiên dịch ra lại có liên quan tới người Oa Tắc.

“Ba lối rẽ đường nào là an toàn nhất?” Liệt Minh Dã nhíu mày, cánh môi khẽ nhếch,

“Lối này!” Thảo Hồ chỉ vào con đường trái nhất ở ngã rẽ, con đường này đã bị khắc rất nhiều lần, rất rõ ràng, mà hai đường còn lại đều bị khắc chữ “Nghệ”.

“Ngươi có thể khẳng định?”

“Khẳng định! Ta và sư phụ từng ở Oa Tắc ba năm, sư phụ đã dạy cho ta chữ viết ngôn ngữ và tập quán của người Oa Tắc, sẽ không sai đâu!” Thảo Hồ mười phần chắc chắn gật đầu, thu bàn tay chỉ vào cây về.

Liệt Minh Dã trầm ngâm, lát sau nói với chúng tướng sĩ, “Ba đường rẽ, đi con đường bên trái nhất, xuất phát!” Nói đoạn, dẫn đầu chui vào xe ngựa.

Ta, Mục Liễu Nhứ, Tiểu Thương Sí, THảo Hồ theo vào, xe khởi hành.

Liệt Minh Dã ngồi trên ghế mềm khép hờ mi như có điều suy tư, ta nghĩ nghĩ, kề sát vào tai hắn, dùng âm lượng chỉ có hai chúng ta nghe được hỏi, “Ngài đang suy nghĩ việc ‘Đức thân vương’ và ‘Vân Phong’ à?”

Hắn im lặng, nhẹ gật đầu. Ta ngồi thẳng lại không nói gì thêm nữa, nhấc cửa sổ lên nhìn bên ngoài. Vân Phong và “Đức thân vương” đều phải đi qua chỗ này mới có thể tới được thảo nguyên Đông Nam, nếu phía trước có mãnh thú xuất hiện, vậy thì bọn họ…”Đức thân vương” thì trực tiếp loại trừ, hắn tinh ranh như cáo, dù cho người khác có chết, hắn cũng sẽ lông tóc vô thương! Mà Vân Phong, ta hận không thể cho y chết trong núi này nuôi mãnh thú, để giải mối hận Liệt Minh Dã phải chịu thiêu đốt và nôn ra máu!

Đội ngũ rẽ vào con đường bên trái, sau ngã rẽ hai bên đều là núi, bên trái cao dần lên, bên phải luôn thấp hơn bên trái phân nửa. Bỏ đường thẳng, vậy đại biểu chúng ta cần đi lòng vòng một chút mới có thể về lại đường lớn.

Càng đi hai bên núi càng dày lên, đường càng ngày càng hẹp, may mà xe ngựa qua được, bằng không thì tắc tại đây tiến thối lưỡng nan! Một đoạn bằng phẳng, một đoạn dốc, sau lại thành vượt sườn núi, ngồi trong xe rất khó chịu, chúng ta xuống xe đi bộ, Tiểu Thương Sí được Liệt Minh Dã ôm.

Khi đi tới chỗ cao nhất nhìn xuống dưới thì nhìn rõ được con đường thẳng, chỉ thấy trên đường vất vưởng mấy bộ xương khô, có chẵn, có lẻ, máu trên đất đã khô sậm lại, trong đó còn có hai bộ xương ngựa, số xương trắng quả thật không ít, khiến người ta nhìn mà thấy khí lạnh từ dưới bàn chân xông thẳng lên ót!

May Thảo hồ hiểu  được mật hiệu của Oa Tắc, bằng không chúng ta cũng chẳng biết sẽ tử thương bao nhiêu người ở nơi này nữa!

Vì trên đường vòng vèo, nên trì hoãn ngày tới. Lúc chúng ta rời khỏi núi hiểm trập trùng, gần tới dưới thành, thì từ xa đã thấy ở cửa thành có một đội tướng sĩ đứng ngay ngắn, một nam tử trẻ tuổi mặc khải giáp ngồi trên con ngựa lớn nhìn về phía chúng ta. Thấy vậy, ta rụt đầu lại, nói với Liệt Minh Dã, “Có người đón chúng ta.”

Nghe thế, hắn cau mày, ló đầu ra, xong lùi về, đứng dậy vén mành chui ra đứng ngoài xe.

Ta xốc một góc màn xe lên nhìn phía trước, chúng ta tới gần thì nam tử trẻ tuổi thúc ngựa lên vài bước rồi dừng, hai tay ôm quyền, to giọng nói, “Mạt tướng đi trước, phụng mệnh ‘Đức thân vương’ ở đây cung nghênh Liệt phó soái, trong doanh đã chuẩn bị tiệc rượu để đón gió tẩy trần cho phó soái và các huynh đệ!”

“Làm phiền.” Liệt Minh Dã khẽ mỉm cười, ôm quyền đáp lễ.

Lôi Minh ghì cương ngựa, xoay hướng cửa thành, quát một tiếng, dẫn một đoàn tướng sĩ đi trước dẫn đường.

Liệt Minh Dã trở vào trong xe, nét cười trên mặt lập tức tan biến. Ta biết hắn đang giả bộ, biết hắn có bao nhiêu hận phải lộ mặt cười ra với “Đức thân vương”.

Biên cảnh không bằng Hoàng thành, ở trong Hoàng thành thấy quen cảnh phồn vinh tấp nập, nay ở biên cảnh này chỉ làm người ta thấy lạnh lẽo. Nhà cửa so với Hoàng thành mà nói cũng thấp hơn một chút, dân chúng ăn mặc càng không hoa lệ, ai cũng giản dị.

Quân doanh cũng không khác trong phim truyền hình là mấy, cọc gỗ nhọn làm rào, hai bên rào có đài quan sát, từng căn lều bố trí có quy luật sắp xếp chỉnh tề. Tướng sĩ trong doanh tinh thần sung mãn, thể cách tráng kiện, hiển nhiên “Đức thân vương” huấn luyện bọn họ cũng tốn một phen công phu!

Xuyên qua các căn lều lớn nhỏ khác nhau, có thứ tự trên dưới, tới giáo trường rộng lớn, trong giáo trường đã sớm chuẩn bị tiệc rượu đủ đầy. Theo thứ tự ngồi xuống, Lôi Minh ồn ĩ kính rượu, Liệt Minh Dã từng lượt uống qua, câu được câu chăng chuyện trò với bọn họ.

Nói dễ nghe là đón gió tẩy trần, thực tế căn bản không phải vậy. Liệt minh Dã tới đây vì cái gì mọi người trong lòng đều rõ, chẳng qua là làm ra vẻ mà thôi. Thêm nữa, “Đức thân vương” từ đầu tới cuối không lộ diện, không nghi ngờ gì là ra oai phủ đầu Liệt Minh Dã, muốn hắn biết ở quân doanh Đông Nam này hắn mới là đại soái, mà Liệt minh Dã chỉ là tên tiểu tốt! Sự sai biệt rõ ràng giữa khi ở Hoàng thành và hiện tại làm ta tức nghẹn một bụng mà không có chỗ phát, thấy không đáng thay Liệt Minh Dã !

5 cảm nghĩ về “Tướng công 14 – Chương 58.1”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s