Tướng công 14 – Chương 57.1

@^^@ Hnay sn mềnh, *tung hoa* tung hoa*

♥Chương 57: Phạn trùng và tiếng gọi mẹ.

Nghe vậy, đầu ta như căng ra, vội hỏi, “Nói rõ xem, có chuyện gì vậy?!”

“Thiếu gia thổ huyết không ngừng, được huynh đệ trong quân doanh đưa trở về!”

Một câu nói không nghe ra được những thứ khác, chỉ nhớ bốn chữ “thổ huyết không ngừng” đã khiến ta choáng váng, tim như muốn vỡ ra, may có Thảo Hồ kịp thời đỡ lấy ta mới không bị ngã sấp xuống.

“Trừ thổ huyết ra còn có triệu chứng gì khác không? !” Thanh âm của Thảo Hồ rất nôn nóng, mỗi một từ đều thấm sự khẩn trương và ước đoán.

“Còn có con trùng nữa! Lớn chừng ngón cái, đầu có sừng nhọn, toàn thân đen ngòm! Mỗi lần thiếu gia nôn ra một ngụm máu, trong máu đó đều lẫn vài con trùng như thế!” Nói đến đó, sắc mặt của quản gia cũng trắng nhợt ra, giọng nói run rẩy không ra hơi, “Thảo Hồ y sư, mau cứu thiếu gia nhà chúng ta! Ngài ấy không thể chết được!” Đoạn, nước mắt đong đầy trong mắt.

“Đừng hoảng, chiếu lời ta nói mà làm! Bây giờ ông lập tức trở về, tìm một tảng đá lớn như vầy áp lên ngực phó soái, có đá đè lên sẽ không thổ huyết nữa, trước khi ta tới đó không được dùng bất cứ cách trị liệu nào hết, càng không được di chuyển ngài ấy! Nữa là đun mười thùng nước chờ ta tới!” Thảo Hồ lúc này rất quyết đoán, bên nói, bên dùng hai tay diễn tả kích thước tảng đá. Sau đó, quản gia vội vã gật đầu, phi như bay xuống núi.

“Lăng cô nương, chúng ta cũng phải nhanh lên, nếu chậm e là mạng phó soái khó giữ được!” Ném giỏ trúc, quăng xẻng, Thảo Hồ nắm cổ tay ta, kéo ta chạy theo quản gia chạy nhanh xuống núi.

Không hề biết về đến “Sướng viên” bằng cách nào, chỉ biết Thảo Hồ xếp rất nhiều bình bình lọ lọ vào hòm thuốc, sau đó kéo ta dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới Liệt phủ. Trái tim ta đập nhanh đến dị thường, lòng kinh hoảng tới mức không thốt nổi lời nào. Bốn chữ “thổ huyết không ngừng” ấy có lực chấn động quá mạnh! Con người có bao nhiêu máu mà nôn ra chứ? Nếu nôn ra máu, vậy chứng tỏ đã bị thương trong nội tạng? !

Thảo Hồ lộ diện, trong phủ sôi lên tựa như thấy được thần quang, tất cả mọi người đều tập trung ngoài phòng Liệt Minh Dã chờ sai bảo.

Chưa bước vào phòng đã ngửi thấy mùi tanh tưởi, càng gần thì mùi thối càng nồng nặc, hơn nữa trong mùi hôi còn lẫn chút hơi nóng! Vào phòng, khắp nơi đều là máu đen, trong mỗi một vũng máu đều có những con trùng màu đen ghê tởm đang ngo ngoe! Máu trên giường cũng không ít hơn trên nền đất, cài màu đen kịt nhìn thấy mà giật mình ấy châm vào mắt ta, tim ta, còn khiền ta rét buốt từ đầu xuống chân!

Da thịt toàn thân Liệt Minh Dã đều lộ ra màu xanh đen, máu và nước bọt hòa vào nhau ướt đẫm cằm, cổ và trước ngực hắn. Một tay nắm lại thành quyền đè chặt lên ngực, ta cám  thấy hô hấp thật khó khăn! Há miệng thở hổn hển, mồ hôi lúc chạy chảy ròng ròng, ngay cả huyết quản cũng đập điên cuồng trong đầu!

“Tiểu Lạc!” Mục Liễu Nhứ thấy ta thì lập tức bật khóc, vẻ mặt sợ hãi, nắm chặt tay ta, run rẩy không thôi.

Ta một bên lắc đầu, bên mấp máy môi muốn nói, lại không thể phát ra tiếng nào, tầm mắt đều bị máu và trùng chiếm cứ!

Thảo Hồ đưa hòm thuốc cho quản gia đang đứng canh bên giường, mở nắp , lấy từ trong ra một cái bình nhỏ, lắc ra năm viên dược hoàn tự mình ăn vào, rồi đặt bình về chỗ cũ. Lấy ra một cái bình khác, cầm nó đi tới giữa sân, đổ một lượng thuốc bột trắng vào năm thùng nước đã chuẩn bị sẵn, rồi đặt bình trở lại hòm thuốc. Sau đó, mới lấy tảng đá áp trên ngực Liệt Minh Dã xuống, mất đá, Liệt Minh Dã lập tức phun ra ngụm máu đen, trùng đen ngúng nguẩy giữa không trung! Thảo Hồ nghiêng mình tránh, rồi tốc độ lật nghiêng tay bổ vào bên gáy hắn đánh hắn bất tỉnh, nhanh chóng cởi quần áo trên người hắn, ôm lên, bước ra khỏi phòng, thả hắn vào một trong các thùng nước trong sân.

Thuốc bột tức khắc sản sinh phản ứng với thân thể Liệt Minh Dã, chỉ thấy tựa như sương giăng, hơi nước đột nhiên bốc lên, lập tức che phủ toàn thân hắn. Mọi người đều bị một màn quỷ dị này dọa đến liên tục hít khí, ta và Mục Liễu Nhứ càng nắm chặt tay nhau.

Chừng năm phút, hơi trắng chầm chậm tản đi, Liệt Minh Dã lại hiện ra, lúc này nước da hắn có hơi nhạt hơn trước một chút.

“Rất tốt!” Thảo Hồ lẩm bẩm một mình, tiến lên bồng Liệt Minh Dã sang thùng nước thứ hai, chuyện lại xảy ra y như lúc vào thùng nước thứ nhất.

Ta buông tay Mục Liễu Nhứ, bước lên vài bước, dừng lại trước thùng nước thứ nhất, nhìn vào trong. . .Vừa liếc mắt một cái, lập tức biến sắc, hét lên, quay mặt chạy ra một bên nôn mửa. Trên mặt nước trong thùng ấy nổi lùng nhùng một đám trùng đen, mỗi con đều nằm ngửa bụng, hiển nhiên đã chết!

“A 一一” tiếng hét thứ hai là từ Mục Liễu Nhứ, nàng cũng chạy tới cạnh ta nôn ra, chắc là cũng thấy cảnh đen ngòm ghê tởm kia!

Tiếp theo sau, càng thêm nhiều tiếng thét và nôn ọe truyền vào tai, càng nhiều người nhìn thấy cảnh tởm lợm trong thùng!

Ta không dám tin trên đời này lại có chuyện tàn nhẫn như thế, chỉ ngâm một thùng đã bức ra nhiều trùng từ cơ thể Liệt Minh Dã như thế, Thảo Hồ lệnh quản gia chuẩn bị mười thùng, nếu ngâm hết toàn bộ sẽ xuất ra bao nhiêu? ! Ta không dám tin, dạ dày lộn nhào cả lên.

Theo thời gian trôi đi, mười thùng nước nóng đều chuẩn bị đủ, Thảo Hồ bồng Liệt Minh Dã đổi hết một thùng lại một thùng, thùng nước dùng qua hắn chưa đổ đi, mà giữ nguyên tại chỗ. Màu da của Liệt Minh Dã từ xanh đen dần trở về bình thường, nước trong thùng cũng từ đen mà nhạt dần, trùng đen cũng ít dần đi. Sau hai nén hương, ngâm xong thùng nước cuối cùng thì Thảo Hồ bồng Liệt Minh Dã ra, đồng thời nói với hạ nhân chung quanh, “Ta cần một nơi khô rão để chữa trị cho phó soái!”

Nghe thế, ta vội đáp, “Tới phòng ta!” Đoạn, bước nhanh dẫn đường, qua thùng thứ mười thì liếc một cái, trong thùng rất sạch sẽ, tựa như chưa từng ngâm qua thứ gì cả.

Thảo Hồ đặt Liệt Minh Dã lên giường, cầm hòm thuốc quản gia đưa cho, lắc ra ba dược hoàn màu xanh lục, mở miệng Liệt Minh Dã ra nhét vào, rồi lau qua mồ hôi trên trán, lấy tiếp ra hai cây ngân châm lần lượt đâm vào đỉnh đầu và huyệt nhân trung của Liệt Minh Dã. Xong rồi đem khăn bông phủ ngoài miệng Liệt Minh Dã, không tới 10 giây, Liệt Minh Dã “oa” một tiếng phun ra một ngụm máu, màu máu không còn đen nữa, trông bình thường, cũng không có trùng đen! Nhìn màu máu trên khăn, sắc căng thẳng trên mặt Thảo Hồ cuối cùng chùng xuống, ném khăn đi, thu hồi ngân châm, tay kia lấy ra một lọ cao trong suốt bôi khắp mình Liệt Minh Dã, xong xuôi thì thở ra một hơi thật dài, “Phù.  .”

Thấy thế, ta vội hỏi, “Tình huống sao rồi?!”

“Không sao rồi, may mà quản gia báo kịp thời, bằng không mạng phó soái sợ không giữ được.” Hắn dùng tay áo lau mồ hôi, lau qua rồi lau lại.

Nghe vậy, cả người ta đều thả lỏng, có cảm giác như từ trên mây hạ xuống mặt đất vậy. Thân mình lung lay vài cái, hai chân mềm ra suýt nữa ngồi bệt xuống đất. Miệng khí hé ra, khi thì khép lại, vừa muốn khóc, vừa muốn cười, nước mắt cứ thế chảy xuống. Liệt Minh Dã không  sao! Hắn không sao rồi!

Mục Liễu Nhứ vui quá mà khóc, ôm lấy ta, khẽ khàng vỗ lưng ta. Quản gia nức nở một tiếng, một mặt lau nước mắt bên khóe mắt, một mặt lộ ra nụ cười vui mừng.

“Sao thiếu gia lại nôn ra nhiều trùng đen như vậy?” Ta run giọng hỏi ra vấn đề then chốt.

Thảo Hồ rửa mặt, rửa tay xong, nha đầu bưng chậu xuống, đem tin Liệt Minh Dã thoát khỏi nguy hiểm báo cho mọi người.

“Con trùng đen này tên gọi là Phạn trùng, là một loại độc vật chỉ có ở Tây Vực nham mạch, độc này rất tinh diệu, ẩn náu trong cơ thể người nửa tháng sau sẽ bùng phát, những con trùng ký sinh trong người sẽ cùng lúc cắn gặm, độc tính của nó sẽ khiến lục phủ ngũ tạng như bị thiêu đốt, dẫn tới người trúng độc sẽ thổ huyết không ngừng, thẳng đến lúc nôn hết giọt máu cuối cùng mới mất mạng! Quá trình không dài không ngắn, vừa vặn một canh giờ!” Nói đoạn, trong mắt Thảo Hồ tràn ngập vui mừng cũng nghĩ lại mà sợ.

“Hả!” Ta rít mạnh một hơi, khó tin nỏi trợn tròn mắt, thứ độc này so với “Nhất khắc xuyên tâm tán” chỉ có hơn chứ không kém!

“Nhưng mà, ta không biết nên nói kẻ thi độc này ngu hay thông minh nữa.” Hắn bỗng bật ra một câu.

“Thế là sao?!” Ta như bị vây trong mây mù không hiểu được ý hắn.

“Phó soái trước sau trúng độc hai lần, độc đều xuất từ Tây Vực, kỳ lạ là khi hai loại độc này ở trên cùng một cơ thể sẽ sản sinh ra kháng thể, từ đó về sau người ấy dù trúng độc gì đi nữa cũng không sao cả, có thẻ nói là bách độc bất xâm!” Nói đoạn, chắt lưỡi làm kỳ.

Nghe vậy, ta không biết nên khóc hay nên cười, cái này có thể tính là “vì họa mà được phúc” không nhỉ? Từ giờ trở đi không cần lo Liệt Minh Dã sẽ bị hại bởi kịch độc nữa?

“Thảo HỒ y sư, ngươi vừa nói “Phạn trùng” ở trong cơ thể ẩn náu nửa tháng, có thật không?” Tiếng nói trầm thấp của quản gia truyền vào tai, tựa như giáng một đòn cảnh tỉnh ta!

“Thật! Ta là thầy thuốc, chưa bao giờ bóp méo sự thật. Phó soái xác thật là từ nửa tháng trước trúng độc, lấy canh giờ mà tính thì phải khoảng chập tối.” Thảo Hồ nghiêm túc gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị.

“Chập tối. . .” Quản gia lẩm bẩm hai từ đó, nhíu mày, không chỉ ông ấy, cả ta cũng vậy, bởi chập tối nửa tháng trước chính là lúc giữ Vân Phong ở lại dùng cơm! “Là anh ta!” Ta kinh hoảng thốt lên, cơn rét lạnh từ dưới chân lủi thẳng lên đầu, mặt biến sắc.

Mục Liễu Nhứ hít một hơi, có lẽ cũng nghĩ giống ta. Quản gia im lặng gật đầu, tỏ ý tán đồng.

Thân mình ta run lên, nắm quyền tự đánh lên đầu mình. “Tiểu Lạc!” Mục Liễu Nhứ kinh hô, vội giữ lấy tay ta.

“Mục tỷ tỷ, là Vân Phong hạ độc thiếu gia! Muội không nên giữ hắn lại dùng cơm, muội thật là khờ, là muội đã hại thiếu gia!” Ta dùng sức giãy nàng ra, tự đánh vào đầu mình như phát điên, trái tim xoắn lại phát đau! Ngũ tạng lục phủ như thiêu đốt, trùng đen đội lên gặm cắn, nó phải đau đớn đến thế nào? ! Sao lúc đó ta lại tốt bụng giữ Vân Phong ở lại dùng cơm? Căn bản là dẫn kẻ trộm vào nhà, đẩy Liệt Minh Dã vào chỗ chết!

“Không phải là muội sai, là Vân Phong lòng dạ độc ác!” Mục Liễu Nhứ ôm chặt ta vào lòng, đè chặt cánh tay ta không cho ta tự đánh mình.

Ta không thể chấp nhận cách nói của nàng, vừa khóc vừa kêu, “Là lỗi của muội! Ta cả chút lòng đề phòng người ngoài cũng không hề có! Hắn là dư nghiệt của Kim La! Dư nghiệt của Kim La!” Thật hối hận, nếu không phải ta nhiều chuyện thì Liệt Minh Dã cũng sẽ không phải chịu cái khổ thiêu đốt ấy! Hóa ra Vân Phong đã sớm đặt bẫy, từ đánh đàn ở “Lệ hồ” bắt đầu đã chính là một âm mưu! Tất cả đều là giả! Là giả!

Tiếng khóc của ta làm trong phòng trầm xuống, chỉ có thể nghe thấy tiếng khóc hối hận của ta. Sau hồi lâu, Thảo Hồ âm u nói ra một câu, “Cô nên thấy may bởi Vân Phong không dùng “Trùng đỏ” luyện độc, bằng không phó soái chết là cái chắc, ngay cả thần tiên hạ phàm cũng vô kế khả thi.”

Nghe thế, ta quay phắt lại nhìn hắn, run run cánh môi ngơ ngẩn lặp lại, “Trung đỏ?”

“Không sai!” Hắn dùng sức gật đầu, “Phạn trùng’ phân thành ba cấp, xanh, đen, đỏ, đỏ là lợi hại nhất, cũng đồng dạng cực khó tìm, trùng xanh là phổ biến nhất.” Nói đến đó ngừng lại, cũng không cần thiết phải giải thích nhiều hơn.

Nghe xong, nước mắt ta càng trào ra nhiều hơn, lòng thầm nói, may mà không phải ‘trùng đỏ’! May mà không phải ‘Trùng đỏ’!

15 thoughts on “Tướng công 14 – Chương 57.1”

  1. CHUC NANG XINH NHAT VUI VE!!!!!!!!!!!!!^_^
    thanks nag!truyen hap dan wa!
    uj dok kaj doan tieu lac nhin vao trog thug day ma ta khiep wa!>”< may la ta da an com xog tu lau oy.neu ko chak fun ra het *fu may wa* .hjx

      1. :] Ss mỗi lần tới sinh nhật thấy ngoài ba mẹ chị em ra thì chả có anh iu nào nhớ [bồ cũ cũng quên mình rồi] nên hơi buồn thôi. Dzô FB cũng nhận được nhiều lời chúc mừng thấy an ủi được sơ sơ. FB của em là gì dzợ?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s