Tướng công 14 – C51.1

Chương 51: Mệnh huyền và quý nhân

~… :”>

Gặp lửa, cái bóng to lớn giật mình kêu lên, vội ở trên không trung sửa quỹ đạo nghiêng mình sang phải. Bốn chân chấm đất, nhấc chân trước lên cọ cọ con mắt bên trái, vừa cọ, vừa gừ nhẹ, hoa lửa nóng bỏng hun vào mắt nó.

Khi ta nhìn rõ là con gì thì lông tơ toàn thân đều dựng đứng, trên trán cũng nhanh chóng đổ mồ hôi lạnh. Ông trời ơi, đó là một con mãnh hổ trưởng thành cường tráng lộng lẫy! Dùng mắt đánh giá, thân nó dài ít nhất cũng hai mét năm!

“Đức thân vương” không hề lộ vẻ hoảng sợ, rõ ràng là đối với tình huống trước mắt đã gặp nhiều đến quen luôn rồi. Hắn chuyển nhánh cây nắm trong tay phải sang tay trái, từ ống tay áo phải lấy dao găm ra.

Mãnh hổ cọ mắt xong thì hung ác hướng hai chúng ta gầm nhẹ, trong tiếng gầm ấy lộ ra sự đói khát với miếng thịt người thơm ngon, lộ ra sự tức giận với “Đức thân vương” và với lửa đỏ hun mắt.

“Đức thân vương” bước lên một bước, tiếp đó lặng lẽ chuyển động sang trái, kéo giãn khoảng cách giữa hai chúng ta ra, rút ngắn khoảng cách với mãnh hổ.

Mãnh hổ từ từ thấp người xuống, bày ra thế chuẩn bị chiến đấu/ “Đức thân vương” xoạc hai chân ra, đầu gối hơi khom xuống, chuẩn bị tùy thời nghênh địch.

Thấy vậy, lòng ta siết lại, biết cuộc đấu tàn khốc kinh hiểm giữa người và hổ sắp bắt đầu!

“Grào –” một tiếng, vọt lên, mãnh hổ ngoạc cái mồm đỏ lòm nhảy bổ vào “Đức thân vương”. “Đức thân vương” nghiêng mình sang trái, phản ứng mẫn tiệp, động tác chuẩn xác, giữa lúc một đuổi một tránh dẫn mãnh hổ ra xa.

Ta biết hắn làm thế nhất là vì mình, thứ hai là vì ta,việc ta có thể làm hiện giờ là tự bảo vệ mình, miễn thành gánh nặng cho hắn. Nghĩ đến đó, thừa lúc hắn và hổ đang triền đánh, ta dùng tốc độ nhanh nhất, khẽ khàng nhất tới gần đống lửa, rút ra một cành cây nắm trong tay đề phòng bất trắc.

Ta chưa từng thấy nhân thú đánh nhau, tối nay cũng coi như được mở mang tầm mắt. Nam tử tôn quý chỉ đứng sau Hoàng thượng trong toàn thiên hạ cùng bách thú chi vương, chúa tể rừng sâu, tràng đấu một người một hổ này có thể nói là kinh tâm động phách, nguy hiểm vô cùng!

Xem con mãnh hổ kia, hàm răng sắc nhọn, móng vuốt to dài, cơ thể cường tráng, đều lộ ra sự lạnh lẽo và khí phách của cường giả! Xem “Đức thân vương”, ánh mắt sắc bén, thân thủ vững vàng, dáng người cao lớn, hắn bây giờ hoàn toàn không có tà khí ngả ngớn, khắp toàn thân đều tản ra sự sắc bén phá địch!

Ta chưa từng biết người đấu thú có thể triển hiện sự dã tính và sức mạnh đẹp đẽ không bút nào tả xiết như vậy, thật khiến người ta kinh ngạc!

Triền đánh rất kịch liệt, mãnh hổ thử nhiều lần đều không thể làm “Đức thân vương’ bị mảy may thương tổn, ngược lại bị lửa hun mắt vài lần, còn suýt nữa bị dao găm rạch thương. Tiếng gầm giận dữ điếc tai, giao thoa với tiếng nước ầm ầm vang lên tận trời! “Grao –”

“Đức thân vương” nhảy vọt lên ngọn cây, mãnh hổ vội vàng thu thế, suýt chút nữa đã đâm vào thân cây thô tháp. Không vồ được người, nó nổi giận vòng qua vòng lại dưới gốc cây, cái đuôi hổ thô to đong đưa đầy phẫn nộ.

Mắt nhìn người và hổ đánh nhau, càng về sau ta càng cảm thấy trong đầu trống rỗng. Ta dường như không còn nhận thức “Đức thân vương” đang đứng trên ngọn cây cúi nhìn con mãnh hổ kia, đặc biệt là khí chất vương giả phát từ trong ra ngoài của hắn! Trong khoảnh khắc, ta lại nhìn nhầm hắn thành Hoàng thượng, ảo ảnh thật kỳ dị, không có đạo lý!

“Đức thân vương” không xuống dưới, mãnh hổ liền bó tay, e dè con dao găm và nhánh lửa trong tay hắn nên không dám hành động liều lĩnh, gấp đến độ xoay vòng vòng, vừa chuyển vừa hộc ra từng hơi thở tanh tưởi từ trong miệng. Chuyển chuyển, bỗng khựng lại, không chờ ta phản ứng, đã thấy nó đột nhiên đổi đối tượng tấn công, nhào mạnh về phía ta.

Thân mình to lớn cùng mặt hổ thần tốc phóng đại khiến tim ta như ngừng đập, hô hấp cũng trong phút chốc nghẹn lại! Không thể tránh né, hai chân tựa như mọc rễ xuống đất không nhúc nhích nổi.

Mặt hổ đã sáp gần, mùi tanh nồng nóng ướt trong miệng nó khiến ta buồn nôn! Chỉ mành treo chuông, lúc nó còn cách ta không tới một thước thì phát sinh biến cố, chỉ thấy nó rống lên ngao một tiếng, cơ thể bỗng từ khoảng không rớt xuống, bốn chân chạm đất, vang lên một tiếng trầm trầm.

Chưa vào bụng hổ, trái tim đang ngừng đập và hơi thở đang nín của ta chớp mắt hồi phục lại.

“Grào — grào –” mãnh hổ gầm lên như phát điên, xoay mình, sau đó quay lại đâm bổ vào cây.

Khi nó xoay mình ta giật mình phát hiện con dao găm trong tay “Đức thân vương” đang cắm chắc trên phần mông trái của nó, máu tươi chảy ròng ròng!

Ta vô thức thở gấp một hơi, tim đập kịch liệt, huyết quản trong đầu thậm chí còn đang phụ họa! “Đức thân vương” lại lần nữa cứu ta, lần thứ ba!

“Phanh phanh phanh”, mãnh hổ dùng sức bổ lên thân cây, còn dựng thẳng người dùng móng vuốt quơ quào, tức đến điên lên! Mỗi lần nó vận động kịch liệt, vết thương trên mông liền trào máu ra.

Ta vốn tưởng rằng “Đức thân vương” sẽ đứng trên cây đánh trường kỳ với nó, không ngờ hắn lại nhảy xuống, lộn nhào giữa không trung về phía ta. Mãnh hổ thấy hắn nhảy xuống, lập tức xoay mình nhào tới. “Đức thân vương” quăng một con dao găm khác từ ống tay áo bên trái ra, rơi chính xác vào lòng ta, ta theo bản năng bắt lấy. Hắn mũi chân chạm đất, tiêu sái phiêu lượng lộn ngược ra sau một cái, xẹt qua mãnh hổ đang nhào tới ngay giữa không trung, hắn vượt qua mãnh hổ hạ xuống, rồi một tay nắm lấy con dao găm cắm trên mông nó kéo ra sau. Hổ bị đau, nhe răng nhếch miệng, hơi thở tanh nồng đều phun vào mặt ta. “Đức thân vương” kéo, hổ vặn mình, một kéo một giãy dụa, rồi dao găm trở về trong tay “Đức thân vương”. Mãnh hổ chạy tới một bên vừa nhảy vừa rống lên, bắp thịt toàn thân vì đau mà run rẩy.

Ta nắm chặt dao găm trợn tròn mắt, mắt dính chặt vào “Đức thân vương”. Từ lúc hắn nhảy xuống cho tới bây giờ, một chuỗi động tác nhanh như chớp rạch ngang trời, chỉ để lại một cái bóng, nhanh tới mức khiến người ta không thể tin là thật! Sự tinh chuẩn vượt lên mức bình thường này khiến người ta lấy làm kỳ, đặc biệt là hắn lộn ngược ra sau vượt qua mãnh hổ càng thần kỳ! Hắn tự tin đến mức như thế, không có chút  lo sợ vì rút ngắn khoảng cách mà rơi vào miệng hổ, còn tính một cách chuẩn xác, ở ngay đầu hổ bay qua, nếu không có kinh nghiệm nhiều năm thực chiến tích lũy lại thì không thể nào làm được!

“G rào – G rào – G rào -” mãnh hổ giận đỏ mắt, nhảy qua nhảy lại, lần này nó không chỉ công kích “Đức thân vương”, mà cả ta nữa.

Đương khi nó bổ tới ta mới đột nhiên ý thức được vì sao “Đức thân vương” quăng dao cho ta, hóa ra hắn đã sớm liệu nó sẽ hổ cấp nhảy tường như thế này! Không kịp nghĩ ngợi nhiều, đều vung nhánh lửa và dao găm trong tay về phía con hổ. Dao găm chém ngang da thịt nó, máu tươi chảy ròng; lửa đỏ hun vào mắt nó, mắt lập tức nhắm lại.

Trong khoảnh khắc nó nhắm mắt, “Đức thân vương” từ sau người nó nhảy bật lên, hai tay giơ cao dao găm đâm xuống. Điện quang hỏa thạch, “Đức thân vương” cưỡi trên lưng hổ, dao găm cắm chắc trên đỉnh đầu hổ, chỉ chừa cán dao ở ngoài. Mãnh hổ không có lấy một cơ hội để rên rỉ đã tắt thở, ngã ầm xuống đất!

“”Đức thân vương” leo xuống khỏi thân hổ, cầm con dao găm từ tay ta rồi tới bên bờ sông. Ta ngạc nhiên, một màn lúc nãy xảy ra quá nhanh, thâm chí chưa nhìn được kỹ càng đã kết thúc!

Rửa sạch dao găm thu vào trong ống tay áo, rồi hắn kéo xác hổ tới bên bờ ném xuống. Tiếng rơi xuống nước nặng nề làm ta chầm chậm ngoái đầu nhìn, chỉ thấy xác hồ dần dần chìm xuống nước, bọt nước nổi lên cuồn cuộn.

Hắn vốc nước lên hắt lên nền đất vấy máu, từng vốc tiếp từng vốc, làm loãng đi mùi máu đồng thời lấy chân giẫm lên. Làm xong thì vén những sợi tóc trước ngực ra phía sau, dừng lại trước mặt ta, giơ tay khẽ vỗ má ta, chế nhạo cười nói, “Nên hoàn hồn rồi đó.”

Ta nhìn hắn chòng chọc, hắn giờ đây không còn khí thế mãnh liệt và vương giả như vừa nãy, rõ ràng lại biến trở về bộ dạng ngả ngớn gian tà!

Hắn không lên tiếng, chân mày khẽ nhướng, khóe miệng ngậm nụ cười tuấn nhã mê người.

Nhánh lửa nắm trong tay “Bịch” một tiếng rơi xuống đất, ta không rõ đây mới là bộ mặt chân chính của hắn, càng không phân rõ cuộc đấu  giữa người và thú lúc nãy là thật hay mộng huyễn! Nó cấp mà liệt, tựa như một kẽ hở mờ mịt!

Mất ngủ cả một đêm, cuộc chiến giữa “Đức thân vương” và mãnh hổ lưu lại một ấn tượng sâu sắc trong lòng ta!

Trời vừa sáng, chúng ta rời khỏi chiến trường bên bờ hạ lưu, dòng sông có khúc thì thẳng, khúc thì quanh co, càng xa khỏi thác nước càng thấy hai bên bờ sông hẹp lại, thẳng đến còn khoảng một mét mới ngừng.

Ta nhìn bóng lưng của “Đức thân vương” nhíu chặt mày, trong ấn tượng của ta hắn là loại người lạnh lùng nhiều mưu mô thủ đoạn, đêm hôm qua bất ngờ lộ ra khí thế vương giả lăng lệ khiến lòng người thấp thỏm bất an, tụ tập giảo hoạt, khôn khéo cùng uy lẫm một thân, hắn thật khiến người ta phải sợ hãi!

Ta rốt cuộc hiểu vì sao Hoàng thượng lại kị hắn ba phần, ngay cả Dung phi mang cốt nhục của hắn cũng không hỏi đến, bởi hắn không thể nắm chắc nhất cử có thể hạ được “Đức thân vương”, cho nên trước đành phải nuốt giận, kéo dài thời gian.

12 cảm nghĩ về “Tướng công 14 – C51.1”

  1. kakakaka vui quá đi cười ngoác cả miệng ra rồi, cuối cùng thì tỉ đã trở lại làm ta ngóng chuyện suốt bây giờ vào đc đọc sướng ghê, tiếp tục nha tỉ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s