Tướng công 14 – C48.1

=.=~ Ngỡ tưởng thoát khỏi bể khổ ai ngờ……… Đáng buồn là bạn còn phải cày cục 1 môn nữa, đến mùng 6 này mới xong, nên mới làm thêm dc 1 tí tẹo tèo teo thôi, chương này rất chi là mùi mẫn nhé, tình củm nhé =)) h` bạn tung 1 tí tẹo tèo teo lên đây, hơi ngắn nhg đừng ném dép(mà ném thì phải ném cả đôi), bạn sẽ cố để mùng 7 post nốt  ^^

Chương 48: Trốn chạy và cứu tinh

Không cho ta cơ hội nghĩ cho ra nhẽ, “vèo vèo vèo” liên tục vang lên, mũi dao rạch không khí, mang theo sát khí lạnh lẽo tập kích hai chúng ta.

Liệt Minh Dã nhanh như chớp thả miệng ta ra, rút song giản mang theo bên mình “keng keng” vài cái chặn lại mũi nhọn. Mũi dao rơi loạn, nhìn lại, hóa ra là những mũi tên nhọn dài chừng một cánh tay!

“Cúi người kề sát vào lưng ngựa, nhắm mắt lại ôm chặt cổ ngựa!” Hắn khẽ quát, quyết đoán dứt khoát, tức khắc hóa thân tác chiến.

Hiểu được tình huống khẩn cấp không thể dây dưa, ta vội vã làm theo.

“Giá!” Thanh âm hùng hậu của hắn chấn động không khí, xuyên qua sát khí dẫn theo ta thúc ngựa về phía trước.

“Vèo vèo vèo” mũi tên kề sát bên tai, kèm theo đó là tiếng Liệt Minh Dã chặn kích. Ngựa phi nhanh, tên nhọn như bóng đi theo!

Lòng tại lúc hắn che miệng ta đã bắt đầu treo cao, sát khí giờ này lại khiến người ta toàn thân rét lạnh. Ta nhắm mắt không mở, chỉ sợ tốc độ quá nhanh sẽ làm đầu choáng mắt hoa!

Con ngựa một mặt hí lên, một mặt tung bốn vó lấy hết tốc độ mà chạy, cơ bắp trên cổ kéo căng.

Từ âm thanh mà đoán, trong núi hai bên vùng dã ngoại này sớm đã có người mai phục trước, chỉ chờ hai chúng ta đơn độc thì mới bắn tên đuổi giết!

Việc Liệt Minh Dã đầu tháng 8 bị ám sát dũng mãnh lủi vào trong não, cách hơn 5 tháng lại dậy lên nguy cơ! Ta dùng sức nắm chặt bờm ngựa, lẽ nào lần này lại là do người Tây Vực làm? Hay cái gọi là thế sự khó lường?

Không có dư nhiều thời gian mà ngẫm nghĩ, ngay khi ta túm chặt lấy bờm ngựa, giây tiếp theo, thân ngựa không hề báo trước rung mạnh một cái, tiếng hí đau đớn theo sau, tiếp đó thì lồng lên như phát rồ!

Ta trong lòng thầm kêu không ổn, từ phản ứng của ngựa mà xem chắc là đã bị trúng tên rồi! Xuất phát từ bản năng, ta sử toàn lực ôm lấy cổ ngựa, hai chân kẹp chặt bụng ngựa.

“Đáng chết!” Nghe Liệt Minh Dã mắng một tiếng, tiếng rít gào của gió tuyết cùng với tiếng tên bắn
bao phủ phía sau hắn. Hắn một tay duỗi qua vai ta ghì lấy cương ngựa, để đảm bảo hai chúng ta không vì quá xóc nảy mà ngã khỏi ngựa.

Từ trong rừng sâu tên không ngừng bắn ra như mưa rào. Ngựa phi, tên bay đan vào một chỗ, tình cảnh này làm ta chợt nhớ lại hai bộ phim nhựa của nước ngoài, phân biệt là 《Fast & Furious 》, 《The Transporter 》, hai bộ này quả thật rất phù hợp với tình huống bây giờ!

Không biết ngựa đã điên cuồng phi được bao lâu, chỉ biết mưa tên dần dần giảm bớt, từ điên cuồng chuyển thành lác đác vài mũi, rồi hết hẳn.

Xác định  không còn nguy hiểm nữa thì Liệt Minh Dã mới dùng lực ghìm cương ngựa, con ngựa hí dài dựng người lên, cũng nâng cao hai người chúng ta lên. Móng ngựa chấm đất, kinh hồn chưa định “lộc cộc lộc cộc” giẫm lung tung.

Liệt Minh Dã một bên ghìm cương, một bên vỗ về, con ngựa dù chưa thể hoàn toàn hết nôn nóng bất an, nhưng tốc độ giẫm đạp đã chậm lại, từ lỗ mũi còn phun ra từng luống nhiệt khí đau buốt .

Cơ thể căng cứng của ta tức khắc nhũn ra, cánh tay ôm chặt cổ ngựa tê mỏi không thôi, trên trán mồ hôi lạnh không ngừng túa ra như tắm. Nằm sấp trên lưng ngựa một hồi lâu rồi mới run rẩy chống tay ngồi thẳng lên, cứng ngắc cổ xoay ra nhìn phía sau. . . Khuôn mặt nghiêm túc của Liệt Minh Dã ánh vào mắt, mới đầu ra còn tưởng là không có gì khác, nhưng cánh môi hắn mím rất chặt! Thấy thế, đầu ta đột ngột lóe lên một cái, vội vàng  ngả ra trước giành chút khoảng cách đánh giá thân mình hắn. Ánh mắt từ mặt hắn hướng xuống dưới, khi đến bắp đùi thì thở rút một hơi, “Huh!” Hắn trúng tên rồi!  Một mũi tên lông vũ cắm vào đó, quần dài màu xanh đen ướt một mảng lớn, dưới cái nền tuyết óng ánh tản ra máu tươi đầm đìa! Màu tươi đỏ sậm tí tách rơi trên nền tuyết càng trở nên chói mắt!

“Thiếu gia!” Ta kinh hoảng kêu lên, trái tim bỗng nhin co rút lại. Hắn trúng tên lúc nào ta hoàn toàn không hay biết, một đường xóc nảy kịch liệt chảy rất nhiều máu, hắn lại chỉ nghiến răng chịu đựng!

“Ta không sao.” Hắn trầm giọng phun ra ba chữ, buông lỏng cương ngựa, tay nâng một chiếc giản, chém phần mũi tên thừa ra phần tên cắm trong cơ thể và một đoạn cán tên nhiễm máu, chém cán tên chạm đến vết thương làm hắn đau đến nhíu mày. Hắn dùng tay chạm lên bờm ngựa vỗ về, hai chân kẹp bụng ngựa một cái thúc ngựa lên trước. Con ngựa không tình nguyện, nhưng vẫn nghe lệnh.

Ta nắm chặt tay hắn, dùng sức mím môi, hắn giờ không có trở ngại gì lớn, nhưng nếu không nhanh về hoàng thành chữa trị sẽ mất máu quá nhiều! Nghĩ tới đó, trái tim không kìm được run rẩy.

Khi ngựa lại lần nữa bắt đầu chạy thì ta chỉ thấy yết hầu cay đắng, hắn lại chảy máu rồi! Vết thương trên mình hắn đã đủ nhiều, hôm nay lại thêm một chỗ mới!

Chạy chưa được 2 dặm, từng bóng đen thình lình từ rừng sâu hai bên đường nhảy ra, mỗi người đều dùng vải đen che mặt, con đường phía trước nhất thời bị ngăn trở!

Thấy vậy, lòng ta chìm xuống. Nguyên tưởng rằng đã tránh thoát được mưa tên, lại không ngờ tới bị bố trí mai phục hai đầu tiền hậu giáp kích!

“Chết tiệt!” Liệt Minh Dã lại mắng lần nữa, lần này chỉ có gió tuyết không có tiễn kích, nghe được rõ rệt hơn nhiều, trong thanh mắng ấy thấm ra phẫn nộ và căm hận.

Trước có ngăn cản, sau lưng có truy binh, bất luận tiến hay lùi đều không thể lựa chọn. Hắn quyết định nhanh chóng, không ghìm cương dừng ngựa, mà ở trên ngựa buông lỏng cương, một tay ôm chặt eo ta, mạnh đề khí một cái, mang theo ta đột ngột nhảy lên!  Ngựa tiếp tục chạy, hai chúng ta rời khỏi ngựa vững vàng rơi xuống đất.

“Nắm lấy tay ta!” Liệt Minh Dã một mặt nói, một mặt nắm tay ta vào lòng bàn tay, nghe đoạn, ta nhanh chóng nắm lại tay hắn, làm tay hai chúng ta sít sao dán chặt vào nhau như được bôi keo.

Hắn bỏ qua việc trở lại thành, kéo ta đâm thẳng vào rừng. Trên dưới tức khắc truyền đến tiếng hô đoạt mệnh của hắc y nhân, muốn đẩy hai chúng ta vào chỗ chết!

Dọc theo con đường tuyết mà lên, áo khoác của ta bị càng khô mắc lại không lên trước được. Liệt Minh Dã không nói hai lời, xoay người nâng giản chém chiếc áo khoác vướng víu thành hai nửa, “Xoẹt” một tiếng xé rách vang lên, khiến mũi ta chua xót, mắt ươn ướt, cổ họng nghẹn lại.

Theo hắn, ta lần đầu cảm nhận được như thế nào là tâm hồn tỉ mỉ, càng lần đầu hiểu được  thế nào là cùng chung hoạn nạn! Hắn rõ ràng có thể một mình chạy trốn, dù sao một người so với mang theo một kẻ không biết võ công như ta càng dễ thoát hiểm. Nhưng không, hắn cầm tay ta thật chặt, phảng phất như sợ không cẩn thận một cái sẽ  đánh rơi ta mất!

Người ta thường hay nói, “Phu thê bản thị đồng lâm điểu, đại nạn lai thì các tự phi”, mà hắn lại. . .

Ở lúc nguy ngập đe dọa sinh mạng này, ta lau đi nước mắt nơi khóe mắt, kiên định dứt khoát xuyên qua thâm sơn tuyết lâm này đào vong. . .

Tốc độ truy đuổi của hắc y nhân cực kỳ nhanh, người đông thế mạnh, dùng mắt mà đánh giá thì chí ít cũng 15 người. Lao sư động chúng như thế, chỉ sợ không thể đặt chúng ta vào chỗ chết!

9 thoughts on “Tướng công 14 – C48.1”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s