Tướng công 14 – C46.2

Ầy, tình hình là mềnh sắp thi rồi, cho nên …hờ hờ. làm dc tí nào hay tí ấy vậy~~ phiêu

♥Edit: Sal

Cuộc nói chuyện đến đó là kết thúc, làm ta biết được một bí mật kinh thiên, càng làm ta thấy rõ diện mục của Hoàng thượng và “Đức thân vương”! Theo cuộc nói chuyện mới nãy, thái độ, khẩu khí, vẻ mặt  của hai người họ đối với hai di nguyện của tiên hoàng đều đắn đo vừa đúng mực, vừa không khoa trương, cũng không ra vẻ, nhìn qua tượng như chuyện bình thường, nhưng phải nói là cực kỳ sâu sắc! Không thể không bội phục nam nhân sinh tại hoàng thất đều đem tâm lý học, biểu tình học, ngôn ngữ học vận dụng được nhuần nhuyễn đến thế!

Nhìn qua là vị Hoàng thượng một lòng vì nước, là vị thần đệ trung thành tận tụy, thực chất còn không phải bởi lợi ích của chính mình sao?  Hoàng thượng muốn thống nhất thiên hạ là để chứng minh thực lực của bản thân mình, tìm Thập hoàng tử là vì tiên hoàng giao phó, nói được dễ nghe, bản chất thực ai cũng biết !  Lại nói “Đức thân vương”, bề ngoài thì tận trung tận thủ với Hoàng thượng, sau lưng có dám chắc sẽ cúi đầu xưng thần với vị hoành huynh này hay không? Sẽ không, bọn đều không!

Bí mật không ngờ này làm ta nhìn rõ hai người nam nhân tôn quý nhất hiện thời, tâm hồn và diện mục của bọn hộ đều khiến người ta ghê tởm!

Chưa lách ra khỏi giả sơn ngay, ta đứng nguyên tại chỗ ngó Hoàng thượng và “Đức thân vương” đi khỏi hành lang, đợi bóng dáng của hai người bọn họ biến mất khỏi tầm mắt thì mới cất bước trở lại.

Về đến rừng mai, chỉ thấy Liệt Minh Dã cau mày đứng đó chờ, hắn hiển nhiên là chưa từng rời đi, bởi trên người đã phủ một tầng tuyết rất dày. Thấy vậy, ta vội vàng chạy lên trước

Không chờ ta mở lời, hắn trước thấp giọng nói với ta, “Vừa nãy Hoàng thượng hỏi nàng đã đi đâu, ta trả lời nàng đến quỳ thủy*.”

* kinh nguyệt

Nghe vậy, lòng ta run lên một cái. Hoàng thượng và “Đức thân vương” quay về rừng mai tất phải đi qua cạnh hắn, không thấy ta tự nhiên sẽ hỏi. Câu đáp của hắn thuận tiện kéo dài thời gian cho ta, quỳ thủy tới thì phí thời gian phí công sức, như vậy cũng liền lỡ đi cơ hội gặp phải Hoàng Thượng, “Đức thân vương”

Một phát nắm lấy tay hắn, ta muốn nói lại thôi. Mặc dù hắn không biết ta đã nghe được cái gì, nhưng sự cẩn trọng của hắn lại giúp ta miễn đi sự phiền phức không tất yếu, lại càng đẩy ta ra xa khỏi phạm vi nghe lỏm, quả thật là hành động khôn khéo!

Ta không nói gì, nhưng mẫn cảm như hắn lại từ phản ứng của ta phát giác ra sự khác lạ. Ánh mắt hơi trầm xuống, khẽ lướt qua rồi khôi phục lại bình thường, không nói lời nào nắm tay ta quay trở vào rừng mai.

Đi theo phía sau hắn, ta cúi đầu điều chỉnh tâm tình và vẻ mặt của mình, phục hồi như cũ rồi mới ngẩng đầu, thản nhiên bước tới trước.

Thưởng mai đã đến khúc cuối, mọi người theo sau Hoàng thượng lục tục rời khỏi rừng mai. Đi tới cổng vào “Ngự hoa viên” thì một tiểu thái giám hùng hục chạy tới, tới trước mặt Hoàng thượng “Bịch” một tiếng quỳ xuống, vội mà vui mừng nói to, “Dung phi nương lâm bồn, thỉnh Hoàng thượng di giá!”

Nghe thấy thế, trong lòng ta “lộp bộp” một cái, tới rồi, giờ khắc này rốt cuộc cũng tới rồi!

Hoàng thượng lập tức buông Trang phi, sắc mặt bình tĩnh theo tiểu thái giám rời đi.

Vẻ mặt bình tĩnh của hắn khiến ta ngẩn ra, cũng đồng thời chuyển tầm mắt sang Trang phi, trên mặt nàng không thấy ghen ghét với oán hận, nàng rất bình tĩnh mỉm cười, dẫn đầu cất bước theo sau Hoàng thượng. Ánh mắt chuyển qua “Đức thân vương”, hắn không cấp không vội tựa như chưa hề nghe thấy tiểu thái giám bẩm báo vậy, khóe miệng ngậm ý cười nhợt nhạt.

Phản ứng của hai người họ làm ta rùng mình một cái, vô thức nắm chặt tay Liệt Minh Dã, hóa ra hắn đã báo chuyện thông gian cho Hoàng thượng rồi, nếu không sao Hoàng thượng không thấy được tí vui mừng nào?!

Qua đợt Trang phi sinh hạ tử thai, các đại thần không hẹn mà cùng tiến tới nơi ở của Dung phi – “Thấm Dương Cung”, mọi người đều mang tâm thái dò la trước hết là long chủng sống hay chết, là nam hay nữ.

Cũng giống như hồi Trang phi sinh non, tiếng rên đau đớn của Dung phi không ngừng nghỉ, chỉ là thái độ của Hoàng thượng hoàn toàn trái ngược. Đợt Trang phi thì hắn gấp đến độ đi tới đi lui, hiện tại thì đưa lưng về phía chúng ta đứng yên bất động, hai tay đặt sau lưng không lỏng cũng không chặt. Phản ứng khác biệt khiến các đại thần tâm sinh nghi hoặc, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh.

Dung phi khàn giọng kêu một hồi lâu, một tiếng thét xé họng cùng tiếng khóc to rõ trước sau lọt vào tai, hai thứ tiếng bỗng nhiên xé rách bầu không khí căng thẳng quỷ dị. Hoàng thượng cất bước đầu tiên, “ba” một tiếng dùng lực hất rèm châu đi vào phòng trong.

Các đại thần ở ngoài cung dài cổ nhìn vào trong, phòng trong tĩnh lặng đến vô cùng. Lòng ta treo cao, không hiểu bên trong tình hình thế nào, chẳng lẽ là đang lấy máu nhận thân??

Quả nhiên, ta nghĩ không sai, sau tĩnh mịch là một tiếng long khiếu thốt nhiên vang dội, “Tiện nhân –” tàn khóc mắng chửi, tiếp đó là vài tiếng bạt tai “ba, ba, ba” giòn vang, tiếng rên rỉ thống khổ của Dung phi mơ hồ truyền qua giữa những khe hở trên bức rèm châu lay động.

Ban đầu vẫn còn nghe thấy tiếng trẻ con khóc, sau đó liền nghe “phịch” một tiếng vang trầm trầm nặng nề, tiếng khóc nỉ non biến mất trong nháy mắt!

“Không –” tiếng thét xé lòng xé ruột của Dung phi đâm vào màng tai của ta, làm trái tim ta run rẩy không ngừng. Tiếng động ấy. . . nghe ra rất giống như vật thể từ trên cao rớt xuống! Lẽ nào Hoàng thượng đã. . . quẳng chết đứa bé vừa mới sinh ấy rồi? ! Đột ngột thở hốc một tiếng, ta bị ý nghĩ của chính mình dọa đến!

“A. . .” Thanh âm yếu ớt của Dung phi lại truyền vào tai, lần này không giống như lúc nãy, cực kỳ khắc khoải đau đớn!

Tĩnh mịch. . . rèm châu đột ngột vén lên, khua vào nhau liên tục vang lên ”loạt soạt”. Hoàng thượng xanh mặt từ phòng trong đi ra, mỗi một bước đều kéo theo hỏa khí ngùn ngụt đáng sợ! Sự bạo lệ vây quanh mình hắn, mùi máu tanh xuyên phá qua rèm châu gấp gáp ào ra phía ngoài cung, cho chúng ta hay huyết án đã phát sinh bên trong!

Mùi máu xộc vào mũi, ta chỉ cảm giác hai chân nhũn ra không đỡ được trọng lượng cơ thể mình nữa, may mà có Liệt Minh Dã ôm lấy ta, nếu không ta nhất định vì sự tàn nhẫn đẫm máu mà ngã ngồi ra đất rồi!

Bọn đại thần chấn kinh rồi, mỗi người sắc mặt đều trắng bệch, đứng im tại chỗ y như gà gỗ không biết tiến thối thế nào. Trang phi và “Đức thân vương” kế tục sau Hoàng thượng rời đi “Thấm Dương Cung”, ta dù chưa thấy biểu tình của hai người họ, nhưng cũng từ bóng lưng của bọn họ đọc ra sự tất nhiên và bình tĩnh như thường.

Ta kinh ngạc khó tin, đứa con đã chết, lẽ nào “Đức thân vương” không đau lòng một chút nào sao? Đó là con của hắn a! Trang phi sở dĩ không kinh ngạc, e là sớm đã biết mang trong bụng Dung phi không phải là long chủng!

“Vô tình nhất là đế vương gia”, bảy chữ này lại lần nữa đánh vào tâm hồn ta!

Cơ bắp toàn thân Liệt Minh Dã bỗng nhiên co rút một cái, ôm chặt lấy eo ta quả quyết rời khỏi hoàng cung.

Trở về đến Liệt phủ, hắn tựa hồ như dã thú bị kìm nén hồi lâu đến sắp phát điên rống lên, vừa rống vừa đem mấy thứ bày biện trong phòng đập nát bét ra, Thanh âm đổ vỡ liên tục không ngừng, dọa ta sợ đến nỗi lông tơ toàn thân đều dựng thẳng lên.

Mặt hắn vặn vẹo đáng sợ, mỗi lần đập bể một thứ đều hận không thể long trời lở đất, Đập hết, hắn hai tay nắm thành quyền đặt hai bên hông run rẩy kịch liệt, hận ý trong mắt vô cùng vô tận.

Ta đã hiểu, cơn thịnh nộ khác thường này của hắn đều vì Hoàng thượng mà nổi, Hoàng thượng đã trừng trị Dung phi cùng nghiệt chủng, lại duy độc bỏ qua với “Đức thân vương” , thả hắn ung dung rời đi.

Liệt Minh Dã  không cam tâm, rất phẫn nộ, chuyện đã xảy ra giữa hắn và “Đức thân vương” nhất định phải đau tận xương tủy, bằng không sao lại khổ sở như vậy? Ta không biết nên an ủi hắn đang bi thương như thế nào, chỉ có thể nhảy qua mảnh vỡ tới bên cạnh hắn, cầm lấy nắm tay đang siết chặt của hắn, nhẹ nhàng nói, “Việc nhỏ không nhẫn, tắc loạn đại mưu.”

Hắn bỗng ngẩng đầu nhìn ta, con ngươi sâu thẳm đỏ quạch một mảnh, tơ máu vằn vện. “Ba”, nắm lấy đầu vai ta, tiếng gầm nhẹ nghiến răng nghiến lợi theo ra, “Nàng nhớ kỹ cho ta, mối thù của “Đức thân vương” và Liệt gia không đội trời chung! Ta nhất định phải dùng hai tay mình bắt hắn nợ máu trả bằng máu!” Nói đoạn, hắn buông vai ta ra, hai tay ở trước mặt ta chậm rãi nắm thành quyền, chặt càng thêm chặt.

“. . .” Ta không có gì để đáp, nắm lấy quyền đầu của hắn dùng sức cạy ra, màu đỏ tươi thình lình xuất hiện trong lòng bàn tay ấy đâm vào mắt ta đau nhói. Tâm run rẩy, cừu hận của hắn quá sâu! Lòng báo thù quá mạnh! Không thể phá vỡ!

~ Next  C47: Vừa muốn khóc vừa muốn cười

37 cảm nghĩ về “Tướng công 14 – C46.2”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s