Tướng công 14 – C44

Chương 44: Kinh hiện đồng sinh thần

Trở lại Liệt phủ, đặt tờ giấy Tuyên Thành trở lại tầng thấp nhất của tủ quần áo, dùng áo quần phủ lên. Một tay vịn tủ, sau một hồi lâu tâm tình hỗn loạn mới bình phục lại.

Giờ Hợi*, trong phòng Liệt Minh Dã vẫn còn ánh nến. Ta nhẹ nhàng đẩy cửa mà vào, bưng một chén trà sâm chậm rãi bước về phía hắn. Hắn đứng phía sau bàn nhíu mày, trên bàn bày một khối mô hình địa vực và một địa đồ bằng da đang mở ra một nửa.

* Khoảng 9 -11h đêm

Đặt chén trà lên bàn, ta nghiêng người nhìn mô hình, lúc này mới phát hiện đó là lập thể địa hình đồ thường sử dụng trong tác chiến quân sự, trên bản đồ phân ra đông tây nam bắc bốn hướng, cắm 6 lá tiểu hồng kỳ. Biết hắn đang nghiên cứu, không quấy rầy, thẳng người dậy định đi.

Chưa kịp cất bước, hắn giành trước bắt lấy tay ta, tầm mắt vẫn đặt trên bản đồ không rời. Ngăn ta rời đi rồi lại buông tay, vỗ vỗ vào khoảng không giữa ta và hắn, sau đó đứng lên khỏi ghế hý hoáy với mấy lá cờ nhỏ.

Ban đầu ta chẳng hiểu hắn có ý gì, buồn bực nhìn vào khoảng không bị vỗ qua. Lát sau bằng tỉnh đại ngộ, hắn là đang in lặng yêu cầu, yêu cầu ta ở bên cạnh bầu bạn! Hiểu ý, ta khẽ cười một cái, đứng nguyên tại chỗ không đi nữa. Hắn nha, một người vẫn là ngại tịch mịch~~~~

Hắn dùng khóe mắt liếc qua ta, khóe miệng nhếch lên một đường cong xinh đẹp mê người. Bưng chén trà sâm nhấp một ngụm, đặt xuống, tiếp tục dời qua dời lại tiểu kỳ.

Ta lẳng lặng bầu bạn, nghiêng đầu ngắm nửa mặt bên tuấn dật nghiêm túc kỹ lưỡng của hắn. nhìn hắn một hồi rút cờ sang cắm ở chỗ khác, mồi hồi lại mở bản đồ ra tương hỗ đối chiếu; khi chắc chắn rồi thì gật đầu, không chắc thì lắc đầu; nghĩ ra thì nhấp một ngụm trà sâm, nghĩ không ra thì lại phớt lờ nó đi.

Ta hốt nhiên nghĩ tới một từ có thể hình dung hắn, đó chính là “điềm tĩnh”! Ta tuy chỉ là bầu bạn, vẻ mặt hắn mặc dù nghiêm túc, nhưng ta lại có thể cảm thụ được sự điềm đạm từ trong ra ngoài con người hắn tản mát ra. Hắn hiện giờ không có trương cuồng, sắc bén, chỉ có nghiêm túc và nhu hòa, nhìn như hai loại biểu hiện bất đồng, lại được triển hiện hoàn mỹ trên hắn!

Trong phòng yên tĩnh vô cùng, chỉ có thể nghe thấy hơi thở nhàn nhạt của hai chúng ta. Ánh nến vàng cam lẳng lặng bập bùng, khẽ khàng lắc lư, thỉnh thoảng bắn ra tiếng tí tách rất nhỏ, càng làm nổi bật sự tĩnh lặng. Ta nở nụ cười, cười hắn cũng có một mặt khiến người ta thấy thoải mái. Sự ấm áp không nùng không liệt lãng đãng chung quanh người, vị ngọt nhàn nhạt bám sát theo, vấn vít với nó dần dần đậm đà lên. . .

Đêm đã khuya, hắn vẫn không buồn ngủ tẹo nào, nến đỏ trên bàn đã sắp cháy hết, ta thả nhẹ cước bộ lấy cây nến mới đến thay. Đến khi cây nến mới “theo gót” cây cũ, đúng lúc ta chuẩn bị đi lấy cái nữa thì hắn thở ra một hơi thật sâu thật dài, ngẩng đầu, xoay xoay cổ.

Thấy vậy, ta tạm bỏ đi ý niệm lấy nến, khẽ giọng hỏi, “Không nghiên cứu nữa sao?”

“Mệt rồi.” Hắn xoay người hướng mặt vào ta, giọng nói có chút khàn, thần sắc hơi lộ vẻ mệt mỏi.

Ta tiến lên nửa bước giúp hắn nới lỏng vạt áo, một bên cởi áo bào, một bên thử hỏi, “Sắp có chiến sự rồi sao?” Ta chưa bao giờ thấy hắn sau khi nghiên cứu việc quân lộ ra vẻ mệt mỏi, phải có vấn đề gì phức tạp mới như thế.

Hắn “ừ” một tiếng, đáp lại bốn chữ, “Sợ là sắp rồi.”

Nghe vậy, ta ngừng tay một lát, nhấc mắt nhìn hắn, hỏi, “Hoàng thượng phái ngài xuất chinh?”

“Tạm thời còn chưa.” Hắn lắc đầu, khẩu khí nửa là chờ đợi, nửa là lo âu.

Phù. . . Ta thở phào nhẹ nhõm, chưa thì tốt, hắn mới có 14 tuổi, hiện giờ xuất chinh thì sớm quá! Lời tiên đoán của ông thầy đạo kia đối với vận mệnh của hắn là “Theo gió vượt sóng, dục huyết phấn chiến”, nghe thì biết, là cuộc đời cỡ nào kinh hiểm!

Nói thật ra, trong lòng ta hy vọng hắn có thể lớn hơn một chút rồi lại xuất chinh, tối thiểu trải qua chút sóng gió, tích lũy được thêm kiến thức, mà không phải thụ Hoàng thường mù quáng coi trọng xuất binh chinh phạt, như vậy đối với hắn, đối với quốc gia, đối với Liệt phủ mà nói đều chẳng có chỗ nào tốt!

Vì đang nghĩ thầm mà ngừng cởi áo, hắn bắt lấy cằm ta nâng mặt ta lên, ánh mắt u thâm ám trầm khóa lấy hai mắt ta, khẳng định nói, “Nàng có tâm sự.”

Ta nắm lấy tay hắn khẽ đẩy ra, lắc lắc đầu, mở miệng nói dối, “Không có.” rồi tiếp tục cởi áo cho hắn.

Hắn nhíu mày không nói, đợi cởi áo xong thì túm lại tay ta.

Thấy thế, ta nhếch môi nở nụ cười có thể coi là không chút sơ hở, vỗ vỗ mu bàn tay hắn, nói, “Đêm đã khuya, ngày mai còn phải đến quân doanh.” Nói đoạn, mỉm cười rời khỏi phòng. Ta biết hắn đứng ở đó nhìn ta, nhưng lúc rời đi lại buông mí mắt xuống không nhìn vào mắt hắn.

Từng bước từng bước rời khỏi “Trúc uyển”, khi hai chân bước qua cổng vòm thì mới dám thở dài, “Ai. . .” Thế sự vô thường, biến hóa vạn thiên, bất luận là hắn, hay là ta, đi một bước tính một bước thôi. . .

Xem ra thật sự sắp có chiến sự, dạo này Liệt Minh Dã không nghiên cứu lập thể đồ, thì là lật xem một loạt binh thư, chiến phổ,  còn đến phủ của Nhiếp Quang cùng huynh ấy tham luận. Nhiếp Quang cũng có một đoạn thời gian không bước chân vào Liệt phủ, sợ là quân vụ quấn thân cũng chẳng rảnh rỗi. . .

Được tự do, ta khi thì lượn lờ trên phố, khi thì leo lên hậu sơn rèn luyện thân thể, gặp một ít người ít sự, nghe một ít chuyện bát quái, tin đồn.

Sinh thần bằng máu và lời khuyên của ông thầy đạo trở thành một khối tâm bệnh của ta, nằm mộng nghĩ, ăn cơm nghĩ, rãnh rỗi càng nghĩ ngợi. Có ý hỏi Mục Liễu Nhứ, lại ngại nàng không biết ta đã không còn là “Lăng Tiểu Lạc” mà mấy lần cấm khẩu. Có ý hỏi Liệt Minh Dã, nhưng lại không tốt quấy rầy hắn tập trung vào việc quân. Thời gian từng ngày từng ngày trôi qua, nỗi nghi vấn trong lòng cứ thế tiếp tục kéo dài.

Một mình leo lên hậu sơn, trên núi trừ cây tùng bốn mùa xanh tươi ra thì không còn một sắc xanh nào khác. Lá cây rụng hết sạch, cành cây khô khốc, hoa thì héo tàn, cỏ thì khô vàng, những chỗ tầm mắt lướt qua đều trở nên tiêu điều, hàn đông khắc nghiệt đã nuốt sạch sắc xanh dạt dào sức sống.

Leo tới lưng chừng núi thì chợt nghe tiếng động là lạ, bước chân lên trước khựng lại, nghiêng tai lắng nghe. . . Âm thanh lạ ấy lúc có lúc không, tựa hồ như có người đang đào đất vậy.

Trong đầu bốc lên một dấu chấm hỏi, lòng tò mò thôi thúc ta chuyển hướng sang trái mà đi, ở sâu trong chỗ cây cỏ khô cằn nhìn thấy một  bóng màu lam sẫm. .

Đẩy cành cây khô dài nghiêng ra chắn đường, cành cây đã chết khô, hơi chút dùng lực đã gãy đoạn, “Rắc” một tiếng, rất giòn giã!

Nghe tiếng, bóng dáng màu lam sẫm tức khắc ngưng đào đất quay đầu nhìn hướng ta, lúc hai chúng ta bốn mắt giao nhau thì đều ngẩn ra, sau đó song song mừng rỡ hô to, “Thảo Hồ (Lăng cô nương)!” Bên môi tràn ra một nụ cười sáng lạn, đi đến cạnh hắn ngồi xổm xuống, ngó vật màu trắng mọc lên gần đó cười nói, “Ma cô”*. Y si, lại tới đào bảo nữa rồi.

*Cây nấm

“Đây là ‘Đông dã bạch cô’, dùng nó nấu canh cực kỳ ngon!” Nói đoạn, hắn đem cây vừa mới đào ra đưa tới trước mặt ta.

Nhận lấy, ta nâng bạch cô lên ngắm nghía tỉ mỉ. Cây này mập mạp, màu sắc trắng noãn, cuống/ cổ tròn lớn, kích cỡ trên dưới cơ hồ bằng nhau, cực giống chân voi, mũ nấm to mà dày, để dưới mũi ngửi thử, một mùi hương nhàn nhạt thấm vào xoang mũi. “Ưm, chỉ ngửi thôi đã thấy thanh hương.” Ta gật đầu đáp, đem bạch cô thả vào giỏ trúc bên chân hắn, trong giỏ đã có không ít, xem ra hắn đã đào được một lúc rồi.

“Ta đào được rất nhiều, cô cầm về nếm thử xem, đảm bảo cô thử qua một lần thì liền nhớ mãi không quên được nó!” Hắn cười cong mắt, đáp lời ta đồng thời không quên công việc trên tay. Lại đào ra một cây, cầm cổ nấm đong đưa trước mặt ta.

Ta “phốc” cười một tiếng, trêu chọc nói, “Tham ăn chết ngươi!”

“Ha ha~~~” Hắn cười đến mức mắt híp hết cả lại, hai cái lúm đồng tiền càng tô thêm vẻ chân thật và đáng yêu, cực kỳ đẹp mắt!

“Ta giúp ngươi.” Ta cầm lấy ‘Đông dã bạch cô’ trong tay hắn, nhẹ nhàng phủi đi đất bám trên cuống/ cổ nó, rồi thả vào trong giỏ.

“Ừ!” Hắn vui vẻ gật đầu.

Bất ngờ chạm mặt, hai chúng ta bắt đầu bận rộn, từ giữa sườn núi đào lên đến đỉnh núi, một bên bận rộn, một bên nói cười. Đào tới đỉnh núi thì trong giỏ đã hết chỗ, ngập đầy toàn là “Đông dã bạch cô”.  Ba cây cuối cùng núp sau đại thạch bị cỏ khô che lấp, hắn tinh mắt phát hiện ra, vung cái xẻng nhỏ chạy qua.

Thấy thế, ta trước là ngẩn ra, sau thì cười lắc đầu. Hắn nha, thật là cái tên tham lam mà~~~ tay chống má, ngồi trên tảng đá chờ hắn.

Hắn cẩn thận đào đất, để tránh đụng hư mất thang vật tiên mỹ* mọc từng cụm giữa trời đông giá rét ấy.  Vốn đào ra bạch cô đã đứng  lên, lại chẳng hiểu sao ngồi xổm trở lại, còn phát ra một tiếng ngờ vực, “Hửm?”

*thang: thuốc/ canh, anh bảo ăn thử chắc là canh chứ nhỉ (aaaaaaaaa~~) , tiên mỹ = ngon

Không hiểu hắn thấy được cái gì rồi, ta từ trên đá đứng lên đi về phía hắn, ngồi xổm xuống bên cạnh. Phía bên phải trong cái hố vừa đào, một vật vàng chóe lờ mờ hiện ra.

Hai chúng ta nhìn nhau, hắn phủi đất ra làm vật màu vàng kia lộ ra một góc nhỏ. Ta cầm cái góc ấy khẽ lay, từ phẩm chất mà xem có thể đoán ra là một mảnh lụa thượng thừa.

Đào bạch cô lại đào ra một thứ khác, việc này khiến lòng tò mò của hai chúng ta tăng vọt. Dưới sự thúc giục của ta, hắn dùng xẻng từng chút từng chút đào xuống, một bên đào, một bên gạt bỏ bụi đất vướng bận. Không bao lâu, tấm lụa màu vàng hoàn toàn lộ ra, hơi phồng phồng, bên trong dường như bọc một vật gì đó.

“Mở ra nhìn thử xem!” Lòng hiếu kỳ càng lúc càng mạnh, ta đột nhiên cảm thấy rất hưng phấn, chôn dấu tận trong núi sâu, hắn là bọc hi thế trân bảo nhỉ?

Hắn áng áng trọng lượng của tấm lụa vàng, trong miệng lẩm bẩm “Không nhẹ”, nhón lấy một góc trong đó đem tầng tầng tơ lụa bọc ngoài bóc ra.

Khi vật bên trong hiện ra trước mắt thì hai chúng ta đồng thời phát ra tiếng kêu thảng thốt, không tưởng tượng nổi bật khen, “Giống y như thật!”

Vật trong đó là một con thỏ ngọc, ước chừng lớn bằng lòng bàn tay của người lớn, từ đầu thỏ đến đuôi thỏ đều từ bạch ngọc điêu khắc mà thành. Chỉ là chôn ở trong đất không được bảo dưỡng, khí ẩm và đất bẩn tẩm vào trong ngọc hình thành tỳ vết.

“Quả giống y như thật, giống như vật còn sống vậy!” Ta thán phục thủ pháp tinh công tỉ mỉ tuyệt diệu ấy, vuốt ve thân thỏ bóng nhẵn tán thán không ngớt.

“Không chỉ ngọc thỏ rất giống thật, cô xem tấm lụa này xem, trên mặt còn thêu rất nhiều con thỏ nhỏ!” Hắn đem tấm lụa rải trên lòng bàn tay, một mặt ngắm nghía, một mặt ca ngợi.

Nghe thế, ta chuyển ánh mắt qua. Quả thật, con thỏ nhỏ rất sống động, có tĩnh có động, không thua gì con thỏ điêu khắc!

Hai người chúng ta đối với thỏ ngọc và tấm lụa hết khen lại khen, tầm mắt mấy lần bịn rịn không dời đi được. Ta quyến luyến không rời đồng thời cũng đang đoán xem là ai chôn mấy thứ này xuống đất? Từ kỹ thuật chế tạo và phẩm chất của thỏ ngọc và tấm lụa mà xem hẳn phải là gia đình phú quý.

Chợt nghe Thảo Hồ rít một hơi, ta gác lại suy đoán nhìn qua bên hắn, chỉ thấy hắn đang túm chặt góc dưới bên phải tấm lụa nhìn chăm chăm. “Làm sao thế?” Ta buồn bực hỏi.

“Là máu!” Hắn hoảng sợ nói, nắm chặt tấm lụa đưa tới trước mặt ta.

Nghe vậy, ta mộng một chút, vội vã nhìn lại. . . Quả thật, một vệt hình bầu dục đỏ sậm khô cạn dính trên tấm lụa sắc vàng. Nhìn kỹ, lại là hai giọt máu cơ hồ chồng chéo lên nhau!

Phát hiện này khiến sự thán phục vừa nãy của ta chớp mắt tan thành mây khói, nếu trên lụa có máu, vậy trên thân ngọc thỏ thì sao?! Nghĩ đến đó, lập tức thu lại lòng ngắm nghía, đem ngọc thỏ trước trước sau sau, trái trái phải phải, trên trên dưới dưới kiểm tra kỹ càng. Khi kiểm tra đến dưới đáy thì thình lình phát hiện  có khắc mấy hàng chữ nhỏ, chữ nhỏ  có thể thấy được rõ ràng, là sinh thần bát tự của một người!

Bát tự này quá quen thuộc, ngày, tháng, năm sinh lại giống hệt của Lăng Tiểu Lạc! Không chỉ thế, dưới sinh thần bát tự còn ghi một cái tên —— Tát Qua Phi!

Trong đầu đầu tiên là trống rỗng, hô hấp nghẹn lại, tim đập nhanh đến mức chệch nhịp. Ta chấn kinh rồi, đây là tên của người khắc chữ sao? Hay là tên của người có sinh thần bát tự này? ! Vì sao trên tấm lụa lại có máu? Vì sao sinh thần bát tự trên thỏ ngọc lại giống hệt Lăng Tiểu Lạc? Đây là trùng hợp hay là có ẩn tình gì khác? !

Thấy ta sắc mặt đại biến, Thảo Hồ dùng sức vỗ đầu vai ta, hô lớn, “Lăng cô nương, cô làm sao vậy?”

Từ trong chấn kinh hoàn hồn, đồng tử co rút, ta mấp máy môi một cái lại không phát ra tiếng. Đùng một cái đứng lên, hai tay đang nắm chặt thỏ ngọc run rẩy không ngừng. Trái tim đập mãnh liệt, hung mãnh va đập, mỗi một nhịp đều mang tới sự thiêu đốt nóng bỏng đến kinh tâm, phảng phất như sẽ phá thủng lồng ngực!

“Ta phải đi về!” Không đáp lại sự lo lắng của hắn, ta đoạt lấy tấm lụa trong tay hắn bọc thỏ ngọc lại, bọc xong giấu vào trong lòng không thèm quay đầu chạy xuống núi. “Lăng cô nương! Lăng cô nương!” Phía sau truyền đến tiếng gọi của Thảo Hồ, không còn lòng dạ đi để ý, một lòng chỉ nghĩ chạy về Liệt phủ hỏi cho rõ ràng!

Ta, đến tột cùng là ai?

~ Next C45: Lớn tiếng chất vấn

 

15 thoughts on “Tướng công 14 – C44”

  1. nàng ơi…sao chưa có chương mới vậy….nhanh lên nào ta đợi mãi…nàng chốn biệt tích bây giò mới xuất hiện lại phải tăng cường chứ nhỉ..hắc hắc…thanks tiếp tục

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s