Tướng công 14 – C42

Chương 42: Tuyệt đối không để nàng đi

Edit : Sal

Ánh mắt của Liệt Minh Dã càng lúc càng khiếp người, càng lúc càng sắc nhọn, ta cách một lớp chăn vẫn bị đốt bỏng cả da. Trốn trong chăn không phải là biện pháp, làm con rùa đen rút đầu không có tác dụng, vì vậy bèn dùng sức tung chăn ra ngồi thẳng dậy.

Đột ngột xốc chăn, Tiểu Thương Sí ngưng động tác kéo tóc, giật mình một cái, nháy đôi mắt to đen láy hồ nghi nhìn nhìn ta. Liệt Minh Dã không ngờ ta lại đột ngột vùng ra khỏi chăn, cũng sững sờ, ánh mắt dọa người tức thì có tiêu giảm một chút.

Ta há mồm định nói, cửa phòng trước một bước mở ra. Xem thử, chỉ thấy Thảo Hồ cười tủm tỉm cầm giấy bút đi vào. Thấy vậy, ta tựa như trông thấy cứu tinh vội vàng gọi, “Thảo Hồ!”

“Lăng cô nương, cô tỉnh rồi!” Hắn đem giấy bút đặt lên bàn, đi tới bên giường chẩn mạch cho ta, sau đó mỉm cười gật đầu, nói, “Thân thể cô đã không còn đáng ngại nữa, chỉ là mệt mỏi thôi.” Một mặt nói, một mặt thả tay ta ra, “Cô có thể cho ta biết chi tiết cụ thể về bệnh “Thiên Hoa” không, ta đối với thứ bệnh này hoàn toàn chẳng hiểu gì cả.”

Nghe vậy, ta cầu còn không được, vội vàng gật đầu đáp, “Đương nhiên là được!” Có việc để làm, ta sẽ không đi để ý ánh mắt của Liệt Minh Dã, như vậy rất tốt!

Hắn ngồi xuống bên cạnh bàn, cầm bút chờ đợi, sự ham học hỏi cấp bách trong mắt khiến ta cười “phốc” một cái.  Xem cái dáng vẻ của hắn kìa, sao mà y hệt như cậu học trò nhỏ?

Ta cười, Liệt Minh Dã cũng ngay lập tức bắn ánh mắt lạnh lẽo tới, lạnh đến mức ta run lên cầm cập. Vội vàng thu lại nụ cười, nghiêm nghị nói, “‘Thiên Hoa’ là một loại bệnh truyền nhiễm cấp tính, triệu chứng là đầu tiên phát sốt cao, toàn thân nổi nốt mụn đỏ, tiếp theo biến thành bọng nước, cuối cùng hóa thành nốt mủ. Khoảng chừng muời ngày thì kết vảy, sau khi vảy tróc ra thì lưu lại sẹo, tục gọi là “mặt rỗ”…” Nói đến đó không cách nào tiếp tục, bởi ánh mắt của Liệt Minh Dã đã chuyển thành sửng sốt.

“Thiếu gia, ngài có thể ra ngoài trước được không?” Ta chập ngón trỏ cùng ngón giữa ấn vào huyệt thái dương, có hắn ở đây, cả người ta đều không thoải mái, đặc biệt là trong phòng này còn tràn ngập mùi dấm chua vô danh nữa chứ. Cứ cảm giác ba người chúng ta cùng lúc ở chung trong căn phòng này quái quái sao đó, phảng phất như có vật gì đè ép trong ngực khiến người ta khó chịu.

Nghe vậy, ánh mắt sững sờ của Liệt Minh Dã lập tức biến mất, thay vào đó là âm u tàn bạo.  Cơ mặt mãnh rút một cái, sắc mặt cực kỳ khó coi. “Sao ta lại phải đi ra?!” Hắn nghiến răng nghiến lợi, cực kỳ giống như muốn nhét ta vào trong miệng ăn sống nuốt tươi.

Ta mấp máy miệng, lại nuốt lời muốn nói trở lại, quay đầu bảo Thảo Hồ, “Đến phòng của ngươi vậy.”

Không chờ Thảo Hồ tiếp lời,  Liệt Minh Dã đùng một cái đứng lên, trừng hai bọn ta một lượt, còn hung dữ hướng ta quát lên, “Không cho nàng vào phòng của hắn ta, ở đây nói luôn đi!” Nói đoạn, giận dữ phẩy tay áo, ôm lấy Tiểu Thương Sí rời khỏi phòng, “Phanh” đập cửa vang lớn một tiếng.

Hai  tay bịt tai, mở một mắt, nhắm một mắt, ta nhìn cửa phòng mở toang hoác không khỏi há mồm trợn mắt, chỉ là đổi một căn phòng tiếp tục giải thích về “đậu mùa” mà thôi, sao hắn lại nổi khùng lên vậy chứ?!

“Phốc — ha ha ha ha! Ha ha ha ha! “Thảo Hồ ôm bụng cười to, chỉ vào ta cười nghiêng hẳn lên bàn, “Lăng cô nương, giờ ta cuối cùng cũng hiểu rồi, hóa ra ta trong mắt phó soái đã trở thành “Cái đinh trong mắt’, ‘cái gai trong thịt’ rồi! Ha ha ha ha, ha ha ha ha!”

Nghe vậy, má ta ửng hổng, nắm quyền dùng sức đập giường, xấu hổ lúng túng trừng cửa phòng mắng to, “Liệt Minh Dã, ngươi coi là người thế nào vậy hả?!” Tiểu tử thối, chỉ lo ta làm chuyện gì tổn hại đến phụ đức thôi!

Tiếng cười của Thảo Hồ khiến ta chẳng biết làm thế nào mới xong, túm lấy cái gối đầu ném qua phía hắn, mắng, “Im đi, không cho cười, nếu không đừng mơ biết được tư liệu còn lại về “Thiên Hoa”!”

Chiêu này quả nhiên hiệu nghiệm, hắn né cái gối xong lập tức ngưng cười, lại chấp bút nghiêm túc nói, “Mời nói!”

Thấy thế, ta phá lên cười to. Hắn nha, quả đúng là y si, trừ tập y ra chẳng còn biết cái khác nữa!

Ta giảng giải, hắn chăm chú ghi chép, khi thì nêu câu hỏi, khi thì lặp lại trọng điểm tăng thêm ấn tượng. Ta một bên giải đáp, một bên quan sát phía ngoài phòng, Liệt Minh Dã quả thực rời khỏi phòng, nhưng không đi xa, mà ôm Tiểu Thương Sí đứng ngoài cửa sổ trộm nghe, hành vi này của hắn khiến người ta dở khóc dở cười.

Giải thích, ghi chép hoàn tất, Thảo Hồ hạ bút tấm tắc ngạc nhiên, khen, “Lăng cô nương quả là một nữ tử hiếm thấy, ta tự nhận thông hiểu thiên hạ kỳ nan tạp chứng, nhưng đối với “Thiên Hoa” không biết một chút gì, ngay cả y thư sư phụ lưu lại cũng không hề ghi chép về thứ bệnh này!”

Nghe vậy, ta chỉ cười không nói gì. Không cách nào giải thích, dù sao cũng không thể nói cho hắn, ta đến từ thế giới tương lai, cũng không thể nói cho hắn ở thế giới tương lai “đậu mùa” đã tuyệt tích, càng không thể nói cái thời không mà hắn sinh sống này kỳ thực căn bản không tồn tại. “Mọi việc đều có lần đầu tiên, ngươi không cần phải để ý, nhân loại sinh trưởng không ngừng, tùy thời đại phát triển sẽ xuất hiện sự vật mới mẻ, bao gồm  cả tật bệnh.” Bệnh tật của người hiện đại có một số ở thời cổ không có, theo mức sống nâng cao, đủ loại đủ kiểu bệnh tự nhiên mà tìm tới cửa thôi.

“Lăng cô nương, cô…” Hắn mở to mắt, muốn nói lại thôi, trong đôi mắt tràn ra ánh sáng khác thường.

“Làm sao?” Ta không hiểu hắn muốn nói tiếp cái gì, buồn bực truy hỏi.

“Cô quả thật là vị nữ tử hiếm thấy! Ta không tìm thấy cái gì khác để mà hình dung!”

Nghe vậy, ta phì cười, cái gì mà nữ tử hiếm thấy, lời ta nói, chuyện ta biết, mỗi một người hiện đại đều rõ ràng. Coi cái bộ dạng bội phục ngốc nghếch của hắn, thật khiến người ta muốn cười.

Hắn cầm tờ giấy Tuyên Thành tựa như bảo bối khẽ khàng phe phẩy, để nó khô mực xong ấn theo thứ tự ghi chép sắp đặt chỉnh tề. Lúc đứng lên ta mới phát hiện hắn không mặc trường bào, mà mặc một bộ quần áo đơn giản sát người. “Ngươi ăn mặc thế này muốn làm gì đây?” Trong ấn tượng của ta hắn cực mê thanh bào, quần áo đủ dáng đủ kiểu màu xanh gì cũng có, chưa từng thấy hắn mặc tinh thuần như thế.

Nghe đoạn, hắn  cúi đầu xem xét trang phục của mình một cái, nhặt cái gối dưới đất lên, tới bên giường ngồi xuống, cười đáp, “Tí nữa lên núi đào dã sâm, mặc trường bào không tiện.”

“Ngươi thường đi đào thảo dược hả?”

“Ừ!” Hắn gật đầu, “Rừng già núi sâu vùng “Bắc đô” ta đều đi hết rồi, trong núi sinh trưởng đủ loại thực vật, có loại đào lên ăn được, có loại đào lên làm thuốc, giới tự nhiên không thiếu cái lạ, rất nhiều thứ đều là nguyên nguyên bất tuyệt, thủ chi bất tẫn, dụng chi bất hoàn!”* Hắn nói đến hớn ha hớn hở, phảng phất như hiện giờ đã đào được dược  liệu, chìm đắm trong niềm hạnh phúc đó.

Nghe thấy câu đáp đầy hào hứng của hắn, ta trong lòng cũng sinh hâm mộ,  ao ước, lưỡi tùy tâm động, bật thốt lên, “Ngươi tự do tự tại, sướng thật..”

Âm rơi, nụ cười trên mặt hắn bỗng cương lại, sau đó thu hồi, nghiêng đầu nhìn hình dáng chiếc bóng của kẻ nghe trộm ngoài kia in lên cửa sổ, thấp giọng hỏi ta, “Hắn không cho cô tự do à?”

Ta lắc đầu, cười khổ, “Sáng sớm hầu hạ hắn, thay y phục, rửa mặt, dùng bữa, ban ngày thì ở trong phủ không được ra ngoài, chập tối hắn về phủ thì hầu hạ tắm rửa ngủ nghê, thi thoảng cần thì đến hậu sơn hái chút hoa huân y thảo, ngày qua ngày, tháng qua tháng, cuộc sống của ta chỉ có thể thôi.” Nếu có thể tự do tự tại như hắn đây, chỉ sợ là nằm mộng cũng sẽ cười tỉnh. Ta cố ý điều cao âm lượng, chính là muốn Liệt Minh Dã ngoài cửa sổ nghe được. Quả nhiên, nghe được câu nói của ta, thân mình hắn lộ rõ vẻ cứng ngắc, đầu cũng từ từ gục xuống.

Thảo Hồ trầm mặc, bình tĩnh nhìn ta, sau một hồi vẫn thì thầm như trước, “Vì sao không thử nói rõ với hắn xem? Có lẽ hắn sẽ đồng ý cho cô một sự tự do nhất định.”

Nghe vậy, nụ cười khổ bên môi ta càng sâu thêm, không nói thêm gì, trong lòng thì nói: Liệt Minh Dã à Liệt Minh Dã, ta muốn tự do, ngươi biết không?

Thấy ta chẳng nói gì, hắn cũng ngừng, hai chúng ta nhìn nhau, ngồi đối mặt nhau. Hồi lâu sau, ta quét hết buồn khổ lộ ra một nụ cười cảm kích, xốc chăn lên học theo người Nhật Bản khom mình trước hắn một cái, chân thành tự đáy lòng cảm ơn, “Cảm ơn ngươi đã cứu mạng ta, cứu mạng thiếu gia, cứu mạng Thương Sí, ngươi là ân nhân cứu mạng của chúng ta, xin nhận một vái của ta!” Hắn là một người tốt, cực cực tốt, trước sau vì cứu mệnh ba chúng ta bôn ba không oán không hối, càng không thấy kêu ca than phiền, người y đức cao thượng như hắn còn tìm được ở đâu nữa chứ?

“Lăng cô nương, không thể!” Hắn thất kinh, vội vàng nâng ta dậy, dung nhan tuấn tú ửng lên màu đỏ ngượng ngùng, gãi má mắc cỡ. “Ta là  đại phu, cứu người là bổn phận, cứu các người chẳng phải muốn được cảm tạ, mà là sinh mệnh hữu hạn, mất đi rồi sẽ không lấy lại được!”

Câu nói của hắn khiến ta cảm động, hốc mắt ẩm ướt, run giọng nghẹn ngào nói, “Ngươi là vị bằng hữu đầu tiên của ta ở thế giới này, cũng là ân nhân cứu mạng của ta, ta không có hồi báo, chỉ có hành lễ!” Nói đoạn, lại hành đại lễ.

“Lăng cô nương, đừng như vậy mà!” Hắn bị ta làm cho đỏ rực cả mặt, luống cuống chân tay.

“Ngươi nhận được, chỉ có vậy lòng ta mới dễ chịu một chút.” Ta lau mắt, chùi đi giọt nước mắt vừa chảy ra. Ta chưa từng gặp ai không cầu hồi báo như hắn, chuyện như hôm nay đến người tốt cũng khó làm, có thể như hắn đây quả thực không dễ!

“Lăng cô nương, cô …cô thế này…” Hắn nghẹn lời, không biết nên nói gì. Cúi đầu, ngón tay dài không ngừng gãi má, sắc da càng lúc càng hồng…

Cáo biệt Thảo Hồ, ba người chúng ta ngồi xe ngựa trở lại Liệt phủ, Tiểu Thương Sí đã ngủ rồi, Liệt Minh Dã thì một đường đều không nói gì, dường như có việc suy tư.

Tiểu Thương Sí bình an khỏe mạnh, Mục Liễu Nhứ mừng rỡ không thôi, ôm lấy bé đang ngủ hết hôn lại hôn, cũng kích động rơi lệ.

Trước khi ngủ, ta hầu hạ Liệt Minh Dã đi tắm. Hắn ngồi trong thùng gỗ cúi đầu, chẳng hiểu là đang nghĩ chuyện gì. Ta từ phía sau lưng hắn lượn tới phía trước kỳ cọ, hắn hốt nhiên ngẩng đầu dậy, không đầu không đuôi bật ra một câu, “Ta cho nàng tự do.”

Một câu vừa nói ra, động tác kỳ cọ của ta lập tức dừng lại, thoắt ngẩng đầu lên kinh ngạc vạn phần nhìn hắn.

“Ta cho nàng tự do.” Hắn rũ hàng mi, bờ mi hơi hơi run rẩy, lặp lại câu nói lúc nãy.

Khăn bông “ba” một tiếng rơi vào trong nước, ta vừa kinh vừa hỉ, một tay ôm lấy miệng. Lão Thiên, thật không dám tin! Lúc ở “Sướng viên” ta chẳng qua là muốn để hắn nghe chút tiếng lòng ta thôi, chưa từng quá hy vọng hắn sẽ đáp ứng, bây giờ, hắn thế nhưng đồng ý rồi!

“Nhưng tuyệt đối sẽ không để nàng đi!” Hắn lại lần nữa ngẩng đầu,  nhìn thẳng vào mắt ta, ánh mắt kiên nghị, kiên định, không hề lòng vòng.

Nghe thế, trái tim ta quả thực đập lỗi một nhịp, trên mặt cũng chẳng hiểu sao nóng bừng lên. Tuyệt đối sẽ không để nàng đi…Cách dùng từ mập mờ quá, đây mới là ý tứ sau rốt mà hắn muốn bày tỏ! Hóa ra “Lăng Tiểu Lạc” đã chiếm cứ vị trí quan trọng như thế trong lòng hắn!

Ta nhặt lại khăn bông từ trong nước theo trước mặt hắn lại quay về sau lưng, đạt được tự do vốn nên cao hứng, nhưng trong lòng lại cảm thấy quái dị, tựa hồ có chút buồn bực, cảm xúc cụ thể không tả ra được.

Hắn ngửa đầu, nhắm mắt lại, tùy ý ta lau rửa, thở ra một hơi thật sâu thật dài, giống như đã hạ một quyết tâm rất lớn. Trái tim buồn bực của ta đập càng nhanh hơn, chỉ nán ở phía sau người, không dám lại chuyển ra phía trước. Cả hai chúng ta, đều trầm mặc…

~Next: Sinh thần viết bằng máu

27 cảm nghĩ về “Tướng công 14 – C42”

  1. Thanks nàng nhìu nha… Oa oa oa…mới thêm hai chương hà.. đọc xong thấy phê quá, nàng edit chi tiết quá a…;x ta đọc bản convert rồi mà vẫn mún chờ nàng tiếp hà> 😡 *ôm ôm*

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s