Tướng công 14 – C40

Ah ha, hôm nay 8-3, chúc các tình yêu của ta luôn luôn xinh tươi, vui vẻ, mạnh khỏe, và sớm kím được kim quy tế ❤

Chương 40: Đệ ấy muốn cưới muội á!

Hai tay chống lên mặt bàn, run rẩy hồi lâu, lòng đã bình tĩnh lại. Cẩn thận ngẫm lại, lúc này mới chợt phát hiện thấy Liệt Minh Dã không hợp lắm, bất luận là thịnh nộ hay hôn môi đều bất thường! Cái cảm giác này phải nói thế nào nhỉ…cực giống như là bị nữ tử yêu thích đã lâu cự tuyệt cầu ái!

Cầu ái?! Hai từ ấy khiến óc ta trống rỗng, bị suy nghĩ của chính mình hù dọa, sợ đến mức hô hấp cũng rối loạn! Vỗ vỗ ngực, ý nghĩ vừa toát ra lập tức đẩy trở lại. Hai chúng ta kém nhau mười hai tuổi, chênh lệch quá lớn, sao có thể sát ra hỏa hoa chỉ dành riêng cho tình yêu nam nữ được? Theo trực giác thì — không thể nào!

Phủ nhận rồi lại cảm thấy không đúng, tuổi thực của ta Liệt Minh Dã sao mà biết được, trong mắt hắn ta chẳng qua là một nữ nhân không là “Lăng Tiểu Lạc” khi xưa nữa thôi! Cho dù ta lớn tuổi thế nào chăng nữa, bề ngoài của “Lăng Tiểu Lạc vẫn chỉ có mười sáu tuổi!

Trước sau nhất chính nhất phản làm ta ngẩn ra trên ghế không dậy nổi, hắn hôn đó là ai? Lăng Tiểu Lạc? Hay là ta?!

Từng nhiều lần có ý hỏi hẳn coi ta là ai, cuối cùng vẫn khó mà mở miệng. Nếu hắn đáp “Lăng Tiểu Lạc”, vậy những sự tình xảy ra giữa chúng ta mấy tháng nay lại tính cái gì? Nếu hắn đáp là ta, vậy lại đem “Lăng Tiểu Lạc” đặt ở nơi nào? “Lăng Tiểu Lạc” bầu bạn với hắn hơn mười năm, mà ta chỉ ngắn ngủi có vài tháng!

Hai tay ôm lấy mặt dùng sức xoa bóp, loạn như ma ấy! Bât luận hắn tới nay coi ta là ai, bất luận hắn hôn là ai, có một điểm có thể khẳng định! Ấy chính là, ta vĩnh viễn cũng sẽ không trở thành “Lăng Tiểu Lạc”!

Lại lần nữa tỉnh táo lại, hơi thở khôi phục tự nhiên, bình tĩnh lại mới phát giác vạt áo trong lúc lôi kéo với Liệt Minh Dã bị kéo mở ra, tóc tai rối tung rối mù.

Rời khỏi bàn tới ngồi trước bàn trang điểm, chiếu gương sửa sang lại…Ngắm bản thân mình trong gương, ánh mắt bất giác lại rơi tại đôi môi sưng đỏ, vô thức nhấc tay khẽ vuốt, trong khoảnh khắc ngón tay chạm đến nơi, môi cũng nóng bỏng! Bộ dạng Liệt Minh Dã nhiệt tình mất kiềm chế xộc thẳng vào não, khiến con tim bé nhỏ của ta kết kết thực thực nhảy chệch một nhịp! Dùng sức lắc đầu, dời tay đi, đuổi hắn ra khỏi đầu, kèm cả nhiệt độ nóng bỏng kia luôn!

“Nụ hôn sai lầm, đừng có nghĩ nữa!” Ta hô to với chính mình, hai tay “phanh” một cái đập lên bàn trang điểm. Sau đó rụt tay phải lại nhăn mày rên rỉ, đập một cái, bàn tay vừa đánh người lại càng đau!

Giờ ăn tối, ta , Liệt Minh Dã, Mục Liễu Nhứ vây quanh bàn dùng bữa. Ta chỉ tự ăn thức ăn trước mặt, chẳng nói chẳng rằng. Liệt Minh Dã cũng vậy, thậm chí còn trầm mặc hơn.

Nhấc mí mắt nhìn hướng hắn, má trái của hắn vừa đỏ vừa sưng, môi dưới bị ta cắn sưng phù như lạp xưởng. Hắn đã tự mình bôi thuốc, vết thương trên má và môi dưới ánh nến phiếm lên màu trắng ngà bóng láng. Trên môi bị thương, ăn cơm rất bất tiện, không chỉ ăn chậm đi bằng nửa, còn thấy hắn đau đớn nhíu mày.

Cụp mắt xuống, ta đánh hắn, cắn hắn, nhưng chẳng hối hận.

Ánh mắt của Mục Liễu Nhứ thủy chung chuyển quanh hai người chúng ta, vài lần mở miệng muốn nói, cuối cùng lại nuốt trở về.

Một bữa ăn ngột ngạt nặng nề, xong xuôi, Liệt Minh Dã hạ đũa bát, tự động rời khỏi thiện thính.*

*phòng ăn

Trước giờ ngủ, ta vào ngồi bàn đu dây trong vườn, lúc có lúc không đung đưa. Phía sau truyền tới tiếng bước chân rất nhẹ, hương mai theo gió thổi vào mũi, chỉ cần ngửi thấy mùi đã biết người đến là ai.

Mục Liễu Nhứ ngồi xuống cái bàn đu bên cạnh ta, ta nhè nhẹ cười với nàng, tìm chuyện hỏi, “Thương Sí ngủ rồi sao?”

“Ừ” nàng gật  đầu, sau đó chăm chú nhìn ta.

Ta biết nàng muốn hỏi chuyện gì, nhưng lại không mở miệng, chuyển sang ngắm ánh trăng vằng vặc trên cao vời kia.

“Vết thương trên mặt Minh Dã là do muội đánh phải không?” Một lúc sau, nàng cuối cùng cũng hỏi.

“Phải” ta thẳng thắn thừa nhận, hạ ánh nhìn từ trên mặt trăng xuống nền đất dưới chân. Nhấc chân, đá một hòn đá nhỏ bay về phía trước, lăn vào trong bóng tối.

“Hai đứa lại cãi nhau nữa hả?”

“Ừm” ta gật đầu, coi như vậy đi.

“Môi đệ ấy…” Mục Liễu Nhứ hỏi đến đó thì ngừng, hai mắt chòng chọc nhìn ta.

“…” Ta trầm mặc, cũng ngừng lắc bàn đu. Khi nó dừng lại thì phát ra một tiếng “Kít” giòn vang, trong khu vườn yên tĩnh lại càng đặc biệt rõ ràng.

Ta chẳng nói câu nào, nàng cũng không truy hỏi nữa, hai chúng ta lẳng lặng ngồi ở đó.

Gió lạnh thổi qua, thổi loạn tóc ta, thổi loạn cả lòng ta. “Mục tỷ tỷ…” Nhẹ giọng kêu, nghe thấy tiếng mới phát giác ra chính mình đã lên tiếng.

“Nói đi, tỷ đang nghe.” Mục Liễu Nhứ khẽ than, đợi ta tự động thổ lộ.

Ta chỉ cảm thấy đầu lưỡi không còn là của mình nữa, đại não rõ ràng đã hạ cấm lệnh, nhưng lưỡi lại tự nó chuyển động, đem chuyện xảy ra lúc chiều nói ra tuốt tuột.

Nghe xong, Mục Liễu Nhứ lập tức hít vào một cái thật vang. Đằng một cái bật dậy khỏi bàn đu, một tay bắt lấy tay ta nắm vào lòng bàn tay, kích động kinh hỉ nói, “Đứa ngốc, muội sao lại không hiểu lòng của Minh Dã? Đệ ấy muốn cưới muội á!”

Nghe vậy, ta cả người chấn động, ngẩng phắt đầu lên kinh hoảng như gặp quỷ chằm chằm nhìn nàng. Lời nàng như núi lở, ầm vang đến mức cả người ta cứng lại như đá!

“Đệ ấy quan tâm muội! Muốn cưới muội! Nếu không đã chẳng rối loạn tâm tình sau khi nghe tin muội cự hôn! Sẽ càng không vì Thảo Hồ chẩn mạch cho muội mà mặt nặng mày nhẹ! Muội từ nhỏ đã ở cùng đệ ấy, muội nên biết rõ đệ ấy trừ muội ra chưa từng chạm qua nữ tử nào khác, vậy còn chưa đủ cho muội thấy rõ sao?!” Nàng nắm tay ta thật chặt, hận không thể bằng cách ấy khiến ta bằng lòng tứ hôn!

Ngừng thở, ánh mắt ta nhìn nàng đã chuyển sang cái dạng nhìn thấy quái vật khủng bố. Mạnh đứng bật người dậy, như tránh yêu ma quỷ quái dùng sức hất tay nàng ra, thất thanh hô, “Không thể nào!”

“Vì sao lại không thể? Đệ ấy tuy nhỏ hơn muội hai tuổi, nhưng tâm tư đệ ấy đã không còn là tiểu hài tử! Đệ ấy là nhất gia chi chủ, có thể đảm đương trách nhiệm mà một nam nhân nên tẫn!” Mục Liễu Nhứ biến sắc, vội vàng bước lên trước khẩn trương truy hỏi.

Nàng tiến lên, ta lùi lại, một mặt lùi, một mặt lắc đầu, buột miệng thốt lên, “Hắn muốn là “Lăng Tiểu Lạc”, không phải là muội! Giữa muội và hắn căn bản là không có khả năng!”

“Muội đây là sao vậy? Muội chính là Lăng Tiểu Lạc nha!” Nàng không hiểu sao ta lại đem “Lăng Tiểu Lạc” và “mình” phân tách, vừa vội vừa tức, vươn tay hướng ta chộp tới.

Ta không thèm nghĩ ngợi, nhanh chóng phủi tay nàng đi, lần nữa nhấn mạnh, “Hắn muốn là ‘Lăng Tiểu Lạc’, không phải là muội!” Nói xong, không để ý nàng hét gọi, không quay đầu lại chạy trở về “Lan uyển”.

Dùng sức sập cửa lại, ta bổ nhào lên giường chôn đầu vào trong chăn. Câu nói của Mục Liễu Nhứ tựa như pháo đạn oanh tạc ta loạn tùng phèo, lời nàng như một tảng đá rơi vào tâm hồ của ta, kích khởi tầng tầng cuộn sóng, càng cuộn càng dữ!

Ta không hề có tình yêu nam nữ gì với Liệt Minh Dã, hắn nhỏ hơn ta tới mười hai tuổi, tựa như một đứa em trai không hiểu chuyện, tuyệt không phải như Mục Liễu Nhứ nói! Hắn muốn cưới là “Lăng Tiểu Lạc”, tức giận cũng là với “Lăng Tiểu Lạc”, chẳng phải là ta!

Hối nhiên ta  bắt đầu thấy chán ghét cái thân xác này, nàng làm ta vướng vào cái gút mắt tình cảm này với Liệt Minh Dã, làm ta sa vào đấu đá cung đình, còn làm ta từng bước từng bước hướng đến vực sâu vạn kiếp bất phục! Những chuyện này vốn đều phải do “Lăng Tiểu Lạc” chân chính thừa nhận mới đúng, nay lại đổi thành ta! Thật không công bằng!

Ta chẳng hề có hùng tâm đại chí, chỉ mong sống một cuộc sống yên ổn. Ta không cần đời mình phải kinh tâm động phách, chỉ mong khoái nhạc trọn đời. Nhưng những kế hoạch ấy vĩnh viễn không sửa được những việc đã biến hóa, khát vọng một đời của ta từ một khắc xuyên qua ấy đã bị phá hủy toàn bộ, cũng không còn cách nào mà tìm về được nữa!

Ở trong chăn đấm thùm thụp lên đệm giường, thống khổ vạn phần, cảm giác gân mạch toàn thân đều bị xoắn lại vào nhau không thể nào thư giải, buồn bực khó chịu ứ đọng làm ta phát điên! “A ——” dùng hết sức hét lên, thậm chí còn trở mình lăn lộn trên giường, tâm tình một lần mất khống chế!

Phát điên một hồi, rồi dần dần bình tĩnh lại, tung chăn ló đầu ra, cảm giác lành lạnh trên mặt làm ta  ý thức được mình đã khóc.

Run run tay lau nước mắt, trong lòng từng đợt co rút. Nặng nè nhắm mắt lại, lại lần nữa rụt đầu vào trong chăn, tựa như ma nhập không ngừng lặp lại, “Đây không phải những gì tôi muốn…đây không phải những gì tôi muốn…đây không phải những gì tôi muốn…”
★ ★
Vì trên má và môi bị thương, Liệt Minh Dã ở trong phủ tĩnh dưỡng, nghiên tập binh pháp, ôn luyện võ công. Sau vụ tát tai đó, hai chúng ta vừa tượng như người xa lạ, vừa tượng như quá quen thuộc mà không còn lời nào để nói. Thời gian cứ từng ngày từng ngày trôi, năm ngày sau,  hắn đã khỏi hẳn lại lần nữa trở lại quân doanh.

Tiễn hắn đi rồi, ta xuyên qua vườn trở lại “Lan uyển”, vừa muốn bước qua cổng vòm, phía sau đã giành trước truyền tới tiếng kêu lo lắng, “Tiểu Lạc ——”

Nghe tiếng, ta thu chân xoay người lại nhìn, chỉ thấy Mục Liễu Nhứ đang bước nhanh về phía ta. Chẳng chờ ta hỏi, đã bắt lấy tay ta kéo ta chạy về phía “Cúc uyển”, vừa chạy vừa nói, “Thượng Sí sinh bệnh rồi!”

Hai chữ “sinh bệnh” khiến lòng ta cả kinh, thấy nàng chạy quá chậm, bỏ tay nàng ra chạy vội vào trong phòng. Tiểu Thương Sí nằm trên giường không hề động đậy, trên người đắp một cái chăn trẻ con màu phấn hồng.

Nhào tới trước giường xem xét, trên trán và má bé đều nổi lên lác đác mẩn đỏ. Đưa tay sờ trán bé, vội hít một ngụm khí lạnh, bé đang phát sốt, nóng hầm hập! “Mục tỷ tỷ, Thương Sí lúc nào thì bắt đầu nổi mẩn?!” Một mặt vội hỏi, một mặt lục lọi trong đầu các ca bệnh về phát sốt và nổi mẩn đỏ.

“Từ sáng sớm, khi tỷ tỉnh lại thì liền thấy trên mặt bé nổi mẩn đỏ, cũng đã sốt rồi!” Mục Liễu Nhứ gấp đến mức xoay xung quanh, dung nhan xinh đẹp nhăn lại thành một đoàn.

Nàng vừa mới nói xong, Tiểu Thương Sí đang nằm yên đột nhiên bắt đầu co giật, còn kèm theo nôn mửa. Thấy vậy, ta rùng mình, phát sốt, mẩn đỏ, co giật, nôn mửa, bệnh này chẳng phải là?!

“Lão Thiên, vì sao lại như vậy? Đây là bệnh gì?!” Mục Liễu Nhứ phát hoảng, ta cũng phát hoảng, không chỉ vì triệu chứng phát bệnh của Tiểu Thương Sí, mà còn vì tên bệnh hiện lên trong đầu!

Tiểu Thương Sí co giật, nôn được lợi hại, chẳng kịp nghĩ nhiều, ta dùng chăn bao chặt lấy bé, ôm bé lên chạy như bay khỏi “Cúc uyển”. Dường như hiểu ý ta, Mục Liễu Nhứ đuổi sát ở phía sau.

Ta ôm chặt Tiểu Thương Sí, liều mạng mà chạy, thứ bệnh đã tuyệt tích trong thời tương lai này không biết ở thời cổ đại liệu có chữa nổi không?! Thảo Hồ, là hi vọng duy nhất của ta!

~ Next: Ngoan cường sống sót

28 cảm nghĩ về “Tướng công 14 – C40”

  1. Đúng là thời cổ đại nếu bị bệnh nan y rất khó chữa trị. [Trừ khi tìm được thần y hay có thuốc tiên,…]. Nhưng mà chị cũng thích xuyên không lắm.Thấy mấy bà chị xuyên không toàn “chụp” được vua, vương phi mà hâm mộ. Haizzzzzz.

          1. Thì hồi ta học cấp 3 phải học 6 ngày trong khi bà chị thì có 5 hoặc 4, nghỉ tết cũng nhiều, thì bảo sướng, h` thì mình trải nghiệm rồi, hết sg :”<

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s