Tướng công 14 – C39.2

Edit: Sal @.@ ~ 

Hắn chẳng nói chẳng rằng, mím môi một cái, muốn phát hỏa nhưng lại cực lực nhẫn nại, đây là hoàng cung, không phải nơi hắn có thể giễu võ dương oai.

Ta không giải thích, giải thích cũng chỉ là uổng công, tính chủ quan của con người rất mạnh, ấn tượng thị giác là hữu lực nhất, bất luận là ai, đều như vậy. Vậy nên, ta lựa chọn trầm mặc. 

Hắn giấu đi vẻ mặt hằm hằm băng lãnh, lệnh cảm xúc bình tĩnh lại, hai bàn tay đang siết chặt từ từ mở ra, thu lại ánh mắt hung ác, bước vào “Minh Hỉ cung”.

“Thảo Hồ, ngươi đi trước đi.” Ta khẽ thúc vào tay Thảo Hồ, nhân lúc Liệt Minh Dã vào cung một người rời đi trước mới là phải.

“Các ngươi…” Thảo Hồ muốn nói, lại bị ta cắt ngang, “Đừng hỏi vì sao, nhanh đi đi.” Dùng thêm sức đẩy tay hắn, nhíu mày thúc giục.

Hắn nhìn nhìn ta, nhìn nhìn cửa chính cung, mang theo nghi hoặc cùng bất an từng bước đi xa.

Hắn đi rồi, ta thì dựa vào thân cây chờ Liệt Minh Dã trở ra.

Ước chừng nửa nén hương, Liệt Minh Dã vẻ mặt bình tĩnh đi ra khỏi chính cung, vừa ra đến hắn sắc mặt từ bình tĩnh chuyển thành xanh mét, thậm chí mặt mày còn có xu hướng vặn vẹo. Ánh mắt sắc nhọn căm phẫn ấy hướng về phía ta vô tình bắn phá, cắt xẻ da thịt ta, thống ý trong khoảnh khắc tràn ra bốn phía!

Hắn một mặt bước nhanh về phía ta, một mặt quét về vị trí mà Thảo Hồ từng đứng, mặt mũi càng thêm vặn vẹo, dùng lực nắm chặt cổ tay ta, vừa phẫn vừa nhục kéo ta rời khỏi hoàng cung.

Ngồi trên ngựa, ta  hiểu sự phẫn nộ của hắn, nhưng còn nhục thì sao? Từ đâu mà ra? Chẳng lẽ là Hoàng thượng quở mắng gì hắn?

Mang theo chút khó hiểu, ta bị hắn đẩy vào gian phòng trong “Trúc uyển”.

“Phanh” hắn dùng sức xô cửa, lấy tốc độ chậm không thể chậm hơn được nữa cài chốt cửa lại.

Thấy vậy, lòng ta run lên một chặp, buột ra hỏi, “Ngươi cài cửa làm gì?”

Hắn không trả lời ngay, chậm rãi xoay người, trong đôi mắt u thâm bùng cháy hai ngọn lửa, nhiệt độ hừng hực vô tình phún xạ, đốt cháy da thịt!

Ta vô thức lui về sau một bước né luồng nhiệt, hắn từng bước từng bước áp gần tới ta, càng thêm một bước càng làm người ta hít thở không thông! “Tại sao lại cự hôn?” Thanh âm trầm lãnh như quỷ mị dường như tới từ địa ngục, khiến người ta sởn hết tóc gáy!

Nghe thấy vậy, ta mới biết chữ “nhục” ấy là thế nào. “Ta không phải “Lăng Tiểu Lạc”, thì sao lại đồng ý chứ?” Nghênh đón ánh mắt giận dữ hừng hực lửa của hắn, vừa đáp, trong lòng vừa thầm mắng Trang phi lắm miệng, uổng ta chiếu cố nàng nhiều ngày như thế, nàng lại lấy cái cách này hồi báo ta!

“Đây chính là lý do của ngươi sao?” Hắn vẫn không ngừng áp sát lại, ta lùi lại từng bước từng bước, thẳng đến khi đụng vào giá đặt chậu hoa kêu “phanh” một tiếng, chiếc chậu trên giá rơi xuống đất vỡ tan tành, dậy lên một tiếng “choang” giòn vang. Không có thời gian đi xem cái bồn hoa kia thế nào, Liệt Minh Dã gần trong gang tấc!

“Thế còn chưa đủ sao?” Ta không đáp ngược lại hỏi, đầu hắn chắc lại không bình thường nữa rồi, ta đã nói rõ ràng như thế, còn hỏi lại cái gì nữa chứ?

Hắn phảng phất như thật sự nghe không hiểu ta nói gì, vẫn tiếp tục hỏi, “Ngươi chán ghét ta đến như vậy sao?”

Ta nhíu mày, cự hôn và chán ghét có liên quan với nhau sao?

Không có được câu trả lời, hắn bất ngờ tóm chặt lấy hai vai ta, gầm lên, “Ngươi chán ghét ta đến như vậy sao?!” Ngọn lửa trong mắt có vẻ càng bốc lên mãnh liệt!

Tiếng gầm chấn thiên, khiến màng tai đau nhức! “Ta không phải chán ghét gì ngươi, mà là thành thân cần lưỡng tình tương duyệt!  Dưa hái xanh thì không ngọt, hai bên thật lòng thích nhau mới có thể sống vui vẻ với nhau được!” Ta có chút phiền, có chút cáu, âm lượng đề cao, khẩu khí cũng chả tốt đến chỗ nào. Thông minh như hắn, cớ gì cứ bám riết lấy vấn đề này không tha? Hắn sớm biết ta không phải “Lăng Tiểu Lạc”, lại năm lần bảy lượt truy vấn là có ý gì?

Lời ta khiến hắn trắng bệch ra, trắng được thật nhanh, trong mắt đau đớn cũng theo vẻ trắng bệch ấy vút qua. Hắn siết chặt đầu vai ta, bạc môi mấp máy vài chữ, nhưng chỉ thấy môi cử động, mà không nghe được thanh âm. Độ mấp máy rất nhỏ, từ môi hình cũng chẳng thể luận ra hắn đang nói gì.

“Thả ta ra, đau quá!” Ta giãy dụa, đầu vai đau đớn khiến ta nhăn nhó, khớp hàm cắn chặt.

Hắn chẳng những không thả, mà ngược lại càng nắm càng chặt, phảng phất như không bóp nát được khớp xương ta thì thề không bỏ qua.

“Liệt Minh Dã, ngươi đủ chưa vậy? Ta nói thả ra, đau quá!” Ta phát bực, phát cáu, nhấc chân đá vào cẳng chân hắn, nếu bóp nữa sợ là xương vai ta thật sự khó giữ được!

“Ngươi tự nói đã là người của ta, vậy thì ta làm bất cứ chuyện gì với ngươi cũng không quá đáng.” Hắn hốt nhiên cười lạnh bật ra một câu, không có cảm tình, không có linh hồn, tựa như một con tử thú.

Ta bị bộ dạng của hắn hù dọa, nhất thời  quên giãy dụa đấm đá. Hắn bây giờ thật đáng sợ, ngọn lửa trong mắt hầu như biến mất hết, chiếm cứ trong đó chỉ còn hàn băng và ngược lệ! “Ngươi muốn làm gì?!” Vội hỏi, có chút thất thanh, lẽ nào hắn muốn bóp chết ta lần nữa?!

Hắn không đáp, cúi đầu dùng sức hôn lên má ta.

Hành động của hắn làm ta kinh hãi, ta không thể tin nổi trợn tròn mắt, hắn lại hôn ta!

Hôn một lần không đủ, hắn ôm lấy mặt ta phủ xuống hết cái hôn này đến cái hôn khác, môi hắn băng lãnh không chút ấm áp, làn da nơi bị hắn hôn qua đều chừng như kết thành một lớp băng sương. Hảo lãnh! Hảo lãnh!

“Không –”  ta hô to, dùng lực đẩy vào ngực hắn, vạn vạn không ngờ tới hắn sẽ đối ta như thế! Đẩy ra chút kẽ hở, muốn chạy trốn, hắn lại  bắt được cánh tay ta đẩy ta áp vào tường, lần này không chỉ hôn lên má, mà còn đem đôi môi băng lãnh ấy ấn lên miệng ta!

Giá rét ngay lập tức phủ xuống, ta chỉ thấy lạnh, không còn cảm nhận được gì khác. “Buông ta ra! Buông….ưm…” Ra sức giãy dụa, đấm đã, vung mạnh nắm tay mà đánh.

Hắn tóm lấy cổ tay ta kéo lên đỉnh đầu, lấy tay trái giữ chặt, tay phải giữ lấy sau gáy ta không cho ta có cơ hội trốn tránh.

Ta liều mạng vặn vẹo thân mình nhưng chẳng ăn thua, dưới tình thế cấp bách đành há miệng cắn vào môi hắn. Hắn ăn đau, rên một tiếng rồi tách ra.

Được dịp hắn buông lỏng cất bước định chạy, mới được hai bước lại bị túm lại, lần thứ hai bị hắn ép vào tường, những nụ hôn hắn phủ xuống so với lúc nãy chỉ có hơn chứ không kém,rét lạnh như tuyết sơn!

Mùi máu tan ra trong miệng, có chút tanh, có chút ngọt, nhưng những thứ ấy đều không thể so bằng cái sự trống rỗng trong não ta vào lúc này! Ta không tránh thoát được, cả người đều bị hắn giam trong ngực không có chỗ nào mà trốn. Nụ hôn lạnh giá đóng băng cả thân tâm ta, nhưng sau khi đóng băng lại “bang” một tiếng chuyển hóa thành nhiệt tình, chịu nhiều áp lực đã lâu rồi, mượn cơ hội lần này mà bạo phát!

Hắn chẳng biết tiết chế, hại không khí trong phổi ta càng ngày càng ít đi, đầu óc cũng mơ mơ màng màng. Còn sót chút lý trí, ta hung hăng cắn môi hắn, đổi lấy cơ hội hít thở luồng không khí mới mẻ. Một mặt từng hơi một thở hổn hển, một mặt phẫn nộ trừng hắn đã mất kiểm soát, trái tim kịch liệt nảy lên “bang bang bang”, trên mặt lúc thì lúc lạnh lúc lại nóng bừng.

Hắn trừng trừng nhìn ta, sắc mặt đỏ bừng, máu tươi trên môi cực kỳ chói mắt, vệt máu theo vết thương từ từ chảy xuống, nhuộm đỏ cằm hắn.

“Ba” một tiếng giòn vang, ta thưởng hắn một cái tát vang dội, đánh cực kỳ dùng sức, tới mức khiến đầu hắn quay hẳn sang bên. Hắn thật quá đáng! Lúc nào cũng bất kể tùy ý lộng hành, chưa bao giờ nghĩ xem người khác có nguyện ý hay không!

Hắn nghiêng đầu, thân hình tinh kiện run nhè nhẹ, chậm rãi quay đầu lại nhìn ta, bên má trái in rõ dấu “Ngũ chỉ sơn”. Trong mắt hắn vẫn còn thịnh nộ, nhưng lời nói lại  lộ ra sự đau đớn, “Một cái tát đổi một cái hôn, ta nhận!” Nói xong, mạnh tiến lên, đem đôi môi rướm máu ấy hôn lên của ta.

“Ba” cái tát thứ hai đánh lên má hắn, ta tức giận đến mức cả người run lên, bàn tay đánh hắn vừa đau vừa tê dại! Hắn chẳng thèm quan tâm má mình thũng đỏ, vẫn cứ hôn! “Ba, ba ,ba ” lại thêm ba cái tát, giờ không chỉ trên môi hắn có máu, mà máu tươi còn từ miệng chảy ra ngoài.

Toàn thân ta run rẩy không ngừng, ôm lấy bàn tay phải bỏng rát thất thanh quát giận, “Liệt Minh Dã, ngươi điên rồi ——” nói đoạn, dùng tốc độ nhanh nhất mở then cửa, lảo đảo chạy thoát khỏi “Trúc uyển”. Lần này, hắn không hề đuổi theo.

Chạy về phòng mình, ta sập cửa lại, cài chặt then cửa, dựa vào ván cửa run lên từng chặp. Lật bàn tay đỏ rát lên, tổng cộng đánh năm cái tát, tay ta đã tê đau đến mất cảm giác. Liệt Minh Dã điên mất rồi! Hắn quả thật điên rồi! Điên không nhẹ!

Chùi miệng, cố sức mà cấp tốc. Chỉ chùi không không đủ, lấy nước trà súc miệng, một lần lại một lần, phảng phất như vậy mới có thể tiêu trừ mùi vị hắn lưu lại trong miệng ta. Bất luận là máu hay là giá rét hay nhiệt tình, không muốn, không muốn, toàn bộ đều không muốn!

Tâm, không thể ngừng run rẩy! Thân, cũng không thể ngừng run rẩy! Lòng bàn tay, không ngừng đau đớn tê dại!

P.s: Hơi vội chút nên cũng k check dc kĩ lắm, chỗ nào sai chính tả hay còn lộn xộn thì mọi ng báo ta 1 tiếng nhé! Chụt Choẹt :***

~ Next: Đệ ấy muốn cưới muội á!

23 cảm nghĩ về “Tướng công 14 – C39.2”

      1. *mắt hình viên đạn*
        *đá một cước* Sal phiêu phiêu bay bay
        gru …
        về nhà edit truyện cho ta…
        ta mà còn thấy nhà ngươi không chăm chỉ thì…..
        *xắn tay áo* …..*lộ cơ bắp chuột nhắt*….
        biết tay ta nhá….

          1. oa oa oa
            Sal đánh ta….
            nàng ác lắm ..ta chỉ giỡn chút cho zui thôi mà…
            nàng lấy cây đánh ta… oaoaoa 😦
            ta ứ chịu au…
            oaoaoa

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s