Tướng công 14 – C39.1

Chương 39: Ngươi điên rồi ——

@Chương này làm mãi mà chả thấy hết j cả (T3T), Theo ta thấy bạn Dã có chiều hướng càng ngày càng dễ thg, mà chị nữ chính lại bảo đệ ý điên điên , mà kể ra cũng điên vì chị thôi >:3

Nếu đã phải bầu bạn Trang phi, thì không tất yếu phải hồi phủ. Thái giám đã chuẩn bị giường cho ta ở bên ngoài tẩm thất của Trang phi, chăn nệm xốp mà mềm mại, thế nhưng ta lại trằn trọc khó ngủ.         

Tiểu điện trống không, duy có ngọn nến chập chờn bất định tỏa ánh làm bạn. Lần đầu, ta cảm giác được cô đơn, sự cô đơn ấy lúc ở Liệt phủ cũng chưa từng thể hội…

Khẽ khàng trở mình một cái, mặt hướng vào tường cuộn tròn người lại. Vẻ mặt khó hiểu của Liệt Minh Dã lúc bỏ đi cứ luẩn quẩn trong đầu không tài nào xua đi được, ta chân trước vào cung, hắn chân sau lúc lên đèn thì đuổi tới, có lẽ là muốn dặn dò ta, nhưng lại vì bắt gặp Thảo Hồ bắt mạch cho ta mà rời đi không nói một lời. (Ôi, đệ ý ghen thì thôi rồi :p)

Trong lòng thở dài, không cần nghĩ nhiều, hắn nhất định là hiểu lầm mất rồi!

Miên man suy nghĩ hồi lâu, đến gần sáng mới mơ mơ màng màng thiếp đi…

Mấy ngày kế tiếp bầu bạn Trang phi là công việc chủ yếu của ta, bồi nàng tâm sự, bồi nàng tản bộ, Thảo Hồ mỗi ngày sớm muộn đều đến một lần chẩn mạch cho nàng. Thoắt cái bảy ngày đã qua, thân mình nàng cơ bản đã khỏi bệnh, dung nhan tuyệt sắc lại rực rỡ khuynh quốc khuynh thành!

Bưng trong tay một chén thuốc cuối cùng vén rèm châu lên, trong phòng nhiều ra thêm bốn người làm ta khẽ giật mình, đợi xem rõ là ai thì cất bước tiến lên, đối với bốn người nhất nhất hành lễ, “Dân nữ tham kiến Dung phi nương nương, Ngọc phi nương nương, Tô phi nương nương, Như phi nương nương.” Lúc Trang phi bệnh nặng thì các nàng không thèm bước vào “Minh Hỉ Cung” nửa bước, nay Trang phi khỏi bệnh toàn bộ lại tới hỏi thăm, đúng là làm bộ làm tịch!

“Miễn lễ.” Thanh âm ôn nhu của Ngọc phi nghe lên tê nhũn cả người*, ngay cả ta thân là nữ tử cũng toàn thân run rẩy , trong lòng một trận ngứa ngáy, huống chi là nam nhân.

*NV: tô cân ma cốt

“Tạ nương nương,” Ta thẳng người dậy, đem dược thiện đưa tới trước Trang phi. Nàng nhận lấy, cười cười uống vào, sau đó đưa chén trả lại cho ta.

Ta hướng năm người họ phúc thân, im lặng lui xuống. Lúc sắp đi thì dùng khóe mắt liếc nhìn cái bụng gồ lên của Dung phi, trong lòng cảm khái vô hạn.Thai nhi trong bụng Trang phi không giữ được, Dung phi mang bầu là nghiệt chủng, Hoàng thượng đã bị định trước vui sướng của mấy tháng này hóa thành hư không hết cả rồi. Thân sinh cốt nhục, không thể được đến!

Đứng ở ngoài “Minh Hỉ Cung” ngửa mặt lên nhìn bầu trời u ám,  đóa đóa mây đen che lấp dương quang. Thời tiết hanh khô, còn chín ngày nữa là đến tháng chạp (tháng 12 âm lịch), tuyết rơi, đã không còn xa nữa.

Một chứ “tuyết” làm ta thấy lạnh người, nhịn không được chà xát hai tay lấy chút ấm áp.

Ngẫm ra ông trời đỗi đãi ta cũng không tệ, người làm hồn ta xuyên tới thân thể “Lăng Tiểu Lạc” mà không phải bất cứ vị phi tần nào trong hậu cung này. So với sóng ngầm hung dữ, cùng quá nhiều giai lệ tranh cướp một nam nhân, ta càng nguyện ở tại Liệt phủ quá những ngày cùng thế vô tranh.

Liệt Minh Dã…từ sau hôm ấy bắt gặp Thảo Hồ chẩn mạch cho ta, thì không thấy hắn tới gặp ta nữa, thật yên tâm một mình ta ở trong cung hầu hạ. Cười khổ, nhắm mắt, lát sau mở ra, dựa vào thân cây thô tráng tiếp tục trầm tư…

Ước chừng nửa canh giờ, Dung phi, Ngọc phi, Tô phi, Như phi cùng nhau rời khỏi “Minh Hỉ Cung”.

Thấy thế, ta sửa lại tâm tình hướng phía chính cung mà đi, Còn kém hai bước tới cửa cung thì qua khóe mắt liếc thấy phía bên trái đang tiến tới một bóng minh hoàng, dừng bước, đầu tiên là xoay người đối diện với Hoàng thượng, đợi bóng minh hoàng đến gần thì phúc thân hành lễ, “Dân nữ tham kiến Hoàng thượng!” Thảo Hồ theo phía sau hắn.

“Ha hả, miễn đi.” Hoàng thượng tâm tình rất tốt, cười tít mắt đi vào chính cung. Thảo Hồ hướng ta nhe răng cười một cái, chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp.

Ta “phốc” cười một cái, cùng hắn theo Hoàng thượng vào trong phòng.

Thảo Hồ chẩn mạch cho Trang phi, xong sau nét cười đầy mặt, nói, “Chúc mừng nương nương thân thể khang phục, không cần dùng thuốc nữa!”

“Vì sức khỏe của bản cung, y sư đã đã mất không ít tâm, bản cung ở đây đa tạ y sư!” Khuôn mặt mỹ lệ của Trang phi hồng hào khỏe mạnh, miệng thì nói vậy, thực tế thì lại nằm tựa trên ghế dài chẳng động đậy gì.

Thảo Hồ cũng không phải kẻ ngu, tự nhiên hiểu chẳng quả là khách sáo bề ngoài thôi, vì thế không cho là thật, nhè nhẹ cười nói, “Nương nương quá lời.”

“Thảo Hồ, ngươi đã cứu mạng Trang phi, trẫm đã từng nói sẽ trọng thưởng cho ngươi. Hôm nay trẫm liền hạ chỉ triệu ngươi đến thái y viện nhậm chức, để tiện ngày sau giúp Trang nương nương nghiên thuốc dưỡng nhan trợ dung, bổ dưỡng thân thể, hảo nhượng nàng có thể sớm có lại long chủng, sinh con trai cho trẫm!” Trang phi hết bệnh, cao hứng nhất tự nhiên là Hoàng thượng, nghe  hắn nói liền biết. Đem chuyện mang long chủng bắt ở bên miệng, làm Trang phi mắc cỡ đến đỏ cả kiều nhan, rủ rèm mi xuống.

Ta liếc nhìn Thảo Hồ, muốn xem xem hắn sẽ hồi đáp Hoàng thượng thế nào. Có thể vào cung nhậm chức là thiên đại hảo sự, nhưng, tính tình thẳng thắn như hắn sẽ nguyện ý sao?

“Đa tạ Hoàng thượng cất nhắc, thảo sân sớm đã quen cuộc sống nhàn vân dã hạc, không muốn nhập cung.”

Ta vạn vạn không nghĩ tới hắn lại trực tiếp sảng khoái cự tuyệt Hoàng thượng như thế, thậm chí còn nói được như bàn luận thời tiết, không nửa điểm do dự! Lão Thiên, làm bạn với vua như chơi với hổ, hắn cho dù là không muốn làm quan cũng phải uyển chuyển cự tuyệt, nào có ai lại đập thẳng vào long nhan Hoàng thượng như vậy!

Lời vừa ra, trong phòng lập tức tĩnh xuống, khuôn mặt tuấn tú đầy ắp nét cười của Hoàng thượng từ từ rút đi tiếu ý, lãnh ý phủ đến.

Âm thầm nuốt nước bọt, ta nắm chặt hai tay thay Thảo Hồ đổ mồ hôi lạnh. Hắn đây là ngang nhiên kháng chỉ, dù cho cứu sống Trang phi có công, nhưng Hoàng thượng vẫn có thể lấy tội “đại bất kính” đem hắn tha ra ngoài chém đầu. Thảo Hồ ngu ngốc, sao không hảo hảo mà ngẫm một chút!

Bầu không khí trong phòng trở nên căng thẳng, cơ mặt Hoàng thượng ẩn ẩn co rút, trong con mắt chằm chằm nhìn Thảo Hồ lóe ra sát khí! Hoàng thượng ấy là như thế, xem không thuận mắt thì giết.

Ta không biết nên nói Thảo Hồ thế nào nữa, rõ ràng đã đại họa lâm đầu, hắn lại vẫn chẳng chút hoang mang, vẫn như thường nghênh đón ánh mắt phẫn nộ của Hoàng thượng không né không tránh.

Thấy tình huống không ổn, Trang phi đúng lúc trấn an động nộ thiên tử, “Hoàng thượng, mệnh của thần thiếp nhờ có Thảo Hồ y sư mới có thể tìm về, hắn luôn sinh hoạt ở ngoài cung, người đột ngột tuyên hắn vào cung nhất định không thoải mái, đợi hắn trở về suy nghĩ kĩ lại sẽ hiểu làm quan trong cung là chuyện vinh hiển cho tổ tông, đợi hắn hiểu ra rồi lại nhập cung cũng không muộn mà.” Vừa nói, nàng vừa nắm lấy bàn tay đặt trên đầu gối đang có xu thế co lại thành nắm đấm của Hoàng thượng, dùng đôi mắt mị hoặc nhu tình như nước hướng nhìn.

Hoàng thượng chưa nói gì ngay, mà là cầm lại tay nàng, trừng Thảo Hồ một hồi lâu mới lãnh băng băng mở miệng đáp ứng, “Xem như nể mặt Trang phi trẫm tha cho ngươi, trở về nghĩ lại cho rõ, lui ra!”

“Dạ” Thảo Hồ hơi khom người, không nhìn Trang phi, không xem Hoàng thượng, tự động lui ra khỏi tẩm thất. Ta đi theo hắn, tình huống hiện giờ không cho ta được phép ở lại dùng dằng.

Đi tới bên ngoài, ta tóm lấy ống tay áo của Thảo Hồ kéo hắn tới dưới tàng cây, quay người trừng hắn thấp giọng oán trách, “Ngươi biết lúc nãy có bao nhiêu nguy hiểm không hả? Nếu không phải Trang phi nương nương  niệm tình ngươi cứu nàng mà cầu xin cho ngươi, thì ngươi đã là vong hồn dưới đao rồi!”

Nghe vậy, hắn nhún nhún vai bất đắc dĩ đáp, “Trong cung chuyện gì cũng phải trông chừng, ta lại là đứa thẳng tính, nơi này không thích hợp với ta.”

“Vậy ngươi cũng nên cân nhắc hậu quả cự tuyệt một chút, sao có thể lỗ mãng như thế?!” Ta giận đến dậm chân, coi hắn nói có bao nhiêu dễ dàng, cứ như là sự lo lắng của ta toàn là dư thừa!

“Hoàng cung là một chiếc lồng vàng, ta thà chết không theo. Nếu không phải Thất gia ủy thác, ta  sẽ không bước vào lồng nửa bước!” Nói xong, hắn gãi đầu, có chút phiền muộn, lại có chút không biết làm sao.

Thất gia, Thất gia, lại là “Đức thân vương”! Ta hốt nhiên cũng cảm thấy phiền muộn, sao chuyện gì cũng luôn có mặt hắn? Đúng là “âm hồn bất tán” mà!

“Nương nương thân thể đã khang phục, một thời gian nữa ta sẽ rời cung về uyển, còn cô?”

“Ta… không biết nữa, Hoàng thượng và nương nương đều chưa cho ta đi.” Ta cúi đầu, yếu ớt thở dài, nếu như ta có thể thoải mái như hắn thì tốt biết bao nhiêu.

Gió nổi, lãnh ý cuồn cuộn, lá vàng khô héo đầu cành bị gió thổi bay vào không trung chao đảo, rơi xuống mặt đất, một chiếc lá lạc xuống đỉnh đầu ta. Ta nâng tay muốn phủi nó xuống, Thảo Hồ lại trước một bước đem lá vàng nắm nơi tay, phủi khỏi đầu ta. “Cảm ơn.” Ta nhẹ nhàng cười, cười hắn tri kỷ.

“Ha ha, không khách khí.” Nụ cười của hắn thật vô tư, trong trẻo, thật xinh đẹp, thật khả ái, tượng như em bé vậy, càng tiếp xúc càng làm người ta vui thích.

Một ánh sáng sâm lệ như gai đâm vào thân, châm đến mức ta phải vội vàng xoay người hướng về nguồn phát ra nó. Chẳng cần nhìn kỹ, một khuôn mặt tím tái tức khắc đập vào mắt! “Thiểu gia?!” Quả thật kinh ngạc, đã qua bảy ngày, hắn lúc này mới đến!

@Dã đệ như tắc kè ấy nhỉ, mặt đổi màu như chảo chớp

8 thoughts on “Tướng công 14 – C39.1”

  1. 8/3 rùi, muội chúc tỷ tỷ luôn luôn xinh đẹp
    mỗi ngày có thêm một hạnh phúc bất ngờ đến với tỷ
    chúc cho con đường học hành của tỷ sớm thành tài:D
    mong rằng mọi điều tốt đẹp nhất đều đến với tỷ:)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s