Tướng công 14 – C37.1

Chương 37: Chết non cùng bổn Dã*

*Dã đây là Dã đệ đấy ạ, bổn là ngốc ~> Dã ngốc nghếch

Xa liễn chầm chậm tiến về phía hoàng cung, từng trận tiếu thanh từ long liễn ở phía trước truyền ra, phần nhiều là Hoàng thượng, Liệt Minh Dã thì ít hơn, có lẽ quân thần hai người họ trò chuyện được hòa hợp lắm.

Hơi thở đều đều quanh quẩn chung quanh, Trang phi đã ngủ rồi, mồ hôi lạnh trên người ta theo thời gian trôi qua cũng dần dần tán đi. Đội ngũ dài dặc, chỉ nghe thấy tiếng cười của Liệt Minh Dã và Hoàng thượng, còn lại là tiếng xe ngựa hành tẩu.

Trong liễn rất ấm, sau khi mồ hôi lạnh tản đi ta có chút buồn ngủ, hai mắt bắt đầu khép lại. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê chỉ thấy một “vật” lạnh lẽo túm lấy tay ta, giật nảy mình, cuống quít mở mắt ra, một khuôn mặt trắng bệch mướt mồ hôi đập thẳng vào mắt! “Nương nương!” Hoảng hốt, nắm lại tay nõn nà của nàng.

“Bụng …Bụng bản cung…Ưm…A…” Trang phi không nói nổi một câu hoàn chỉnh, tay trái ấn vào cái bụng gồ cao hơi quắp lại.

Thấy vậy, trong đầu ta lóe lên một cái, sau đó dùng sức nắm chặt tay nàng, tình trạng của nàng như này không thể nào rõ ràng hơn được nữa! Nhanh chóng xốc liễn song lên hướng long liễn sắc vàng phía trước la lớn, “Hoàng thượng — nương bị động thai khí! Sợ là muốn sinh non rồi –”

Âm rơi, trong long liễn đình chỉ tiếng  nói cười, đội ngũ lần thứ nhất đột ngột dừng lại! Liễn liêm vén lên, Hoàng thượng mặt đầy kinh ngạc nhảy xuống, dùng tốc độ nhanh nhất chui vào phượng liễn, thô lỗ xô ta ra, ôm Trang phi đang đau đến mức cuộn tròn lại vào trong lòng. “Ái phi!” Kinh hoảng kêu, thấm đẫm nùng liệt sợ hãi.

Ta vịn vào vách liễn lui ra bên ngoài, Hoàng thượng ở đây thì không cần ta làm gì. Mới chui ra khỏi phượng liễn, một cánh tay liền quấn ngay lấy eo ta,  giây sau cả người bay lên, rơi vào một lồng ngực dương cương ấm áp.

Dung phi, Ngọc phi, Tô phi, Như phi, bốn người từ  phía sau lần lượt nhô đầu ra, trên mặt mỗi người đều lộ ra vẻ quan tâm và lo buồn cho Trang phi. Trừ Dung phi thân hoài nghiệt chủng thì không nói, ba người khác ta đến nay vẫn không tài nào đoán ra ai mới là kẻ độc thủ sau màn, chỉ vì bọn họ giả vờ quá giỏi! Có thể kẻ độc thủ là một trong ba người các nàng, hoặc có thể ba nàng ta đã sớm ngấm ngầm liên thủ! Hoàng cung phức tạp này bất cứ lúc nào cũng có thể khởi biến!

Giữa lúc chuyển mắt thì chạm đến ánh mắt tựa tiếu phi tiếu của “Đức thân vương”, ta ngẩn ra, sau đó nhẹ cười đối lại,  gật đầu lấy lễ, sau đó thu ánh mắt về. Bên hông bị siết một cái, chặt đến nỗi ta có chút không thở nổi. Ngửa đầu nhìn, ý cảnh cáo trong mắt Liệt Minh Dã làm ta ngoan ngoãn ngồi xuống không nhìn ngang nhìn dọc tiếp nữa.

“Khởi giá, khởi giá, mau hồi cung –” thanh âm cấp thiết khàn khàn của Hoàng thượng từ trong phượng liễn truyền ra, xen kẽ vào đó là tiếng rên rỉ thống khổ của Trang phi.

Nương nương sinh non, việc này không phải chuyện đùa, không ai dám chậm trễ, xa đội lại lần nữa khởi hành, lấy tốc độ nhanh nhất, ổn định nhất trở về hoàng cung.

Ngồi trên ngựa, ta dùng khóe mắt liếc tấm liễn song không ngừng lay động, thanh âm thống khổ của Trang phi thấm đẫm sự đau đớn vì sinh non. Khủng hoảng, không cần nói cũng biết!

Không có mệnh lệnh của Hoàng thượng không ai dám bỏ đi, đều tụ tập chờ ở ngoài “Minh Hỉ Cung”.

Tiếng rên đau đớn một tiếng cao hơn một tiếng của Trang phi làm người ta khiếp hãi, ta hai tay nắm chặt lại với nhau thế nàng lau mồ hôi lạnh. Sinh non có nặng, có nhẹ, có thể thai nhi vì vậy mà sinh luôn, hoặc là thai chết ở trong bụng, càng có khả năng sinh non mà sống không đầy một tuổi đã chết yểu!

Bóng dáng sốt ruột của Hoàng thượng ở trong chính cung không ngừng đi qua đi lại, cước bộ trầm trọng bất an. Tâm tình của hắn ta có thể hiểu, suy cho cùng để bảo trụ thai nhi trong bụng Trang phi hắn đã nỗ lực rất nhiều, bất luận bữa ăn hàng ngày hay là phương diện an toàn đều bày được rất lớn, cũng có thể tượng sự mong chờ của hắn với đứa con đầu lòng của mình có bao nhiêu cường liệt.

Tiêng kêu đứt hơi khàn tiếng của Trang phi nghe ở trong tai phảng phất như kim đâm, khiến người ta toàn thân khó chịu. Nàng kêu đến khàn cả giọng, nhưng thai nhi trong bụng vẫn không thấy sinh, gấp đến độ mấy cung nữ cứ chạy qua chạy lại, một chậu nước đầy máu được bưng ra, lại có một chậu nước ấm được bưng vào. Giữa lúc ấy, ta không dấu vết liếc qua Dung phi, Ngọc phi, Tô phi, Như phi, thậm chí “Đức thân vương”, bốn người các nàng không hề có chút dị thường nào, “Đức thân vương” còn “nhắm mắt dưỡng thần”,  một tí xíu không ổn nào cũng chưa từng lộ xuất.

“Sao còn chưa sinh?!” Hoàng thượng rống giận, kích động hướng phòng trong xông tới, cung nữ “Bịch” một tiếng quỳ trước mặt để ngăn cản.

Tiếng bước chân cấp tốc mà hoảng loạn, năm vị thái y một mặt lau mồ hôi, một mặt nhanh chóng chạy tới. Cái thế trận sinh nở này hùng tráng đến sợ, Hoàng thượng càng coi trọng Trang phi như thế, sẽ càng mang đến sát cơ hung tàn cho nàng!

Tiếng kêu đau đớn của Trang phi từ ban đầu cao vút chuyển thành tiếng rên rỉ yếu ớt, rồi tiếp đến là sự tĩnh mịnh vô thanh vô tức! Đột nhiên không hề có tiếng động, Hoàng thượng tức khắc biến sắc, không thèm để ý cung nữ ngăn cản, đem nàng đá sang bên, tự bước vội xong vào phòng trong.

TĨnh mịch…

Chừng khoảng dăm ba phút, một tiếng gầm bi thống khó tưởng bỗng nhiên truyền ra, “Không –” một tiếng ấy kinh động đến nhân vật, kinh đến thiên địa, càng kinh động đến cả quỷ thần!

Năm vị thái y sắc mặt tái xanh, lập tức chạy ào vào phòng trong như ong vỡ tổ, chỉ sợ Hoàng thượng long thể bất an!

Tim ta chưa bao giờ đập nhanh như thế này, mỗi một nhịp đều phảng phất như muốn phá ngực phóng ra ngoài, nhìn chằm chặp vào phía trong cung, không biết rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì!

Tĩnh mịch…tĩnh mịch…tĩnh mịch…

Một lúc lâu sau, bà đỡ, cung nữ đều lui ra khỏi phòng, đôi tay bưng chậu huyết thủy run rẩy đến bất thành dạng tử*, con ngươi lay động, ánh mắt có chút tan rã, một thứ tên gọi là “kinh hoàng” được thể hiện hoàn mỹ trên khuôn mặt nàng! “Tử…tử…thai…”

Nàng mấp máy đôi môi đang run rẩy phải cố sức lắm mới nói ra được một từ.

Một lời vừa ra lập tức dẫn đến tiếng hít khí của chúng quan viên, không dám thở to, chỉ có thể kiềm nén.

Máu toàn thân ta phảng phất như đều ngừng chảy tại một khắc này, thân thể hảo lãnh! Hoàng thượng phí tinh lực lớn như thế để bảo vệ thai nhi trong bụng Trang phi, chung quy vẫn không thể bảo trụ được, chết non rồi! Trong thiên hạ phương pháp hại người có rất nhiều loại, thế thì có cẩn thận mấy đi chăng nữa cũng là uổng công! Nặng nề nhắm hai mắt lại, thai nhi trong bụng Trang phi đã mất rồi, vậy kế tiếp có phải nên đến phiên ta rồi hay không?

 

13 cảm nghĩ về “Tướng công 14 – C37.1”

      1. ô valentine của muội đúng chất dân cô đơn + thêm chút mọt sách
        mọt sách ở đây là vì cả ngày ngồi ở trường đọc truyện:))thêm mấy môn kt 1 tiết và 15′
        về nhà edit truyện rùi làm bt về nhà, chơi máy tính rồi lăn quay ra ngủ:))

          1. muội chỉ thỉnh thoảng mới edit thui, còn đâu ngồi beta
            vì muội làm truyện cũng một người nữa mà:D
            truyện muội edit là ái phi của vương gia thần bí ý
            muội đọc thấy cũng hay a

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s