Tướng công 14 – C34.1

Chương 34: Cùng ta ngắm cầu vồng

Edit: Sal

Một đêm không ngủ, trong đầu suy nghĩ rất nhiều. Xuyên qua tới nay, sống gần bốn tháng làm ta cảm giác được bản thân đã không giống như người hiện đại, cũng chẳng như cổ nhân, ngược lại như dị loại một thân một mình tồn tại trong khe nứt giữa cổ và kim vậy.

Thân phận của ta là “Lăng Tiểu Lạc”, nhưng ta lại luôn làm những chuyện trái ngược với “Lăng Tiểu Lạc”. Mượn hôm qua tại “Sướng viên” mà nói, ta thật sự là ngốc ghê gớm, còn ở lúc bất tri bất giác bị “Đức thân vương” dắt mũi đi, từ đó lộ sơ hở!

Tinh mơ gà gáy, ta đỉnh hai con mắt gấu mèo mặc đồ rửa mặt chải đầu, rời phòng đi hướng “Trúc uyển”. Khi đẩy cửa phòng Liệt Minh Dã ra thì không bước tiếp lên trước, chỉ vì trong phòng bừa bãi và trống không! Hắn đã không còn ở đó, chăn màn trên giường xếp gọn gàng.

Kéo cửa đóng lại, ta chầm chậm xoay người trở về “Lan uyển”. Hắn không muốn thấy ta, nếu không thì sẽ không rời phủ trước một bước,

Ngồi trên giường, trong đầu hiện ra dáng vẻ bị thương tổn của hắn, từ phản ứng kịch liệt của hắn mà xem thì quả là lo lắng sự an nguy của ta, không hi vọng ta có dính dáng nhiều với “Đức thân vương”, đồng dạng càng không hi vọng ta vì qua lại với Thảo Hồ mà thúc đẩy sự tiếp xúc với “Đức thân vương” , vậy nên mới không cho tranh cãi ngăn cản ta gặp Thảo Hồ.

Giờ ta đã minh bạch rồi, hắn bản ý là ở đó, nhưng ta lại cứng rắn cự tuyệt hảo ý của hắn. Dưới cái nhìn của hắn sợ rằng ta là đồ không biết tốt xấu, cố ý đối đầu với hắn đây…

Hắn không chỉ sáng sớm không gặp ta, buổi tối cũng như thế, chẳng hiểu lúc nào thì hắn hồi phủ. Từng ngày từng ngày một lặp lại, ta đã đến sáu ngày không gặp mặt hắn.

Ngày thứ bảy trước giờ đi ngủ, ta kinh hỉ phát hiện bầu ngực cách chừng tháng nay giờ lại có cảm giác trướng đau! Cái cảm giác ấy khiến ta vui mừng khôn xiết, đan dược của Thảo Hồ bắt đầu có tác dụng rồi, căng sữa rồi!

Xúc cảm chân thực thúc giục ta nhảy xuống giường, đi giày rồi tông cửa chạy ra ngoài, mục tiêu — tiểu Thương Sí! Khó nén sự kích hỉ trong lòng, thừa dịp Liệt Minh Dã chưa về chạy đi như bay, ta muốn cho Tiểu Thương Sí bú sữa!

Ôm một lòng bức thiết của một người làm mẹ, hai tay vòng quanh ngực hấp ta hấp tấp chạy sang “Cúc uyển”, cách uyển môn chừng hai mét thì đột ngột ngừng bước, kinh ngạc nhìn người đi ra từ uyển môn. Liệt Minh Dã! Hắn, hắn sao hôm  nay lại trở về sớm vậy nhỉ?!

Hắn bắt gặp ta thì sững ra, dừng bước, đứng tại chỗ bình tĩnh nhìn ta.

Nhiều ngày không gặp, hắn không thay đổi gì, vẫn cái vẻ trương cuồng khốc khốc cố hữu ấy, cứ như người trên toàn thế giới đều thiếu nợ hắn hai trăm vạn.

Hắn trở lại sớm quá, làm ý định muốn cho Tiểu Thương Sí bú sữa vỡ nát rồi, vừa nãy kinh hỉ bay sạch bách. Hôm nay không phải là ngày có thể thân cận với Tiểu Thương Sí rồi, bởi vậy, uổng một hồi hoan hỉ!

Hắn chẳng nói chẳng động, im lặng đánh giá từ đầu tới chân ta, đánh giá một vòng xong ánh mắt đặt lại đôi tay vẫn đang vòng trước ngực của ta, vẻ mặt từ khốn hoặc chuyển thành sáng tỏ.

Thấy vậy, ta không nói hai lời xoay người đi luôn, kiểu này xem ra phải trở về phòng tự giải quyết chuyện căng sữa này rồi.

“Đứng lại!” Chỉ đi được hai bước liền nghe phía sau truyền đến thanh âm băng lãnh của hắn, không thèm để ý, không những không ngừng, ngược lại còn ôm chặt ngực bước nhanh hơn.

“Đứng lại!” Hắn lần thứ hai lạnh lùng nói, đuổi theo ta.

Tiếng bước chân tiến đến gần, ta từ bước nhanh chuyển thành chạy, một lòng chỉ muốn nhanh chút trở lại phòng.

“Lăng Tiểu Lạc, ta bảo ngươi đứng lại!” Người theo âm mà tới, đúng lúc ta chạy vào trong vườn thì một đạo kình phong vượt qua, chắn ngang trước mặt.

Không kịp  hãm bước, ta “Binh” một tiếng đụng vào, dẫn đến cả hai bên đau đớn kêu lên, “A…”

Ta ôm cái trán bị đụng đau nhe răng nhếch miệng, đụng đến mức đầu ta có chút mộng.Một bên xoa xoa trán, bên ngẩng đầu nhìn, vừa nhìn một cái liền ngẩn ra.

Cái Liệt Minh Dã ôm lấy không phải trán, mà là mũi! Bởi đụng nhau ta mới chợt ý thức được hắn bất tri bất giác đã cao lớn lên rồi!

“Đồ chết tiệt nhà ngươi, ta bảo ngươi đứng lại, không nghe thấy sao?”Hắn nhăn mày cáu kỉnh quát, bỏ tay ra nhìn vào lòng bàn tay, không thấy máu, rồi mới ôm mũi lại.

Ta xoa xoa trán chậc chậc lấy làm kỳ nhìn hắn, vừa nãy va mạnh như thế, trán ta cũng sinh đau, hắn lại chẳng hề chảy máu, mũi cứng thật!

Hắn ôm mũi đến nửa ngày mới hạ tay xuống, bắn ra một câu, “Ngươi căng sữa rồi hả?”

Nghe vậy, ta hai tay vòng lấy ngực, rầu rĩ không vui đáp, “Tự ta có thể giải quyết.” Nói đoạn, vượt qua hắn.Nếu không phải hắn sớm hồi phủ, ta hiện giờ đã cho Tiểu Thương Sí bú rồi!

Hắn một phát bắt lấy cánh tay ta kéo ta vào lòng, không cho ta cơ hội phản ứng liền ôm lấy ta nhắm phía đại thụ. “Phanh” sau lưng va vào thân cây thô tráng, đau đến mức ta lập tức rên lên, “A..”. Há mồm muốn nói, vạt áo lại trước một bước bị kéo mở ra. Tiếp đó, Liệt Minh Dã cúi đầu xuống…

“Sách!” Ta gấp gáp hít vào một hơi, hai mắt tức khắc trợn tròn lên, bỗng nín thở. Hắn hắn hắn, hắn thế mà lại mút sữa của ta! Lão Thiên, cái mút vào của cánh môi khiến ta từ đầu đến chân run rẩy, thật quá đột ngột, ta giống như bị một cái đại chùy đập ngơ luôn cứ thế đờ ra tại chỗ.

 

9 cảm nghĩ về “Tướng công 14 – C34.1”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s