Tướng công 14 – C32.1

Chương 32:  Liệt Minh Dã ghen

Trước khi đi ngủ, Liệt Minh Dã trút bỏ trung y nằm trên giường, ta đem dược cao đều đặn bôi lên vết thương của hắn.

Thứ cao này cực kỳ linh nghiệm, chỉ ngắn ngủn bốn ngày, cái vết sẹo xấu xí đen đúa kia đã phai đi thành màu hồng nhàn nhạt, liền ngay cả da thịt xung quanh vết sẹo cũng khôi phục đến không khác gì lúc chưa bị thương!

Ta nghĩ Thảo Hồ nhất định là một vị ẩn thế thần y, nếu không cũng sẽ chẳng ở tận chỗ sâu trong “Sướng viên” như thế.

Bôi dược cao xong, ta rút khăn lụa ra lau tay. Bôi xong dược thì cũng hết việc, đem cái lọ ngắn thả lại chỗ cũ chuẩn bị rời đi.

“Chậm đã.” Liệt Minh Dã trước một bước ngăn cản, từ trên giường ngồi dậy, không nóng không lạnh hỏi, “Ngươi có đem chuyện xấu của Dung phi cùng ‘ Đức thân vương ’ báo cho Trang phi nương nương không?”

Nghe vậy, ta nghiêng đầu nhìn hắn trên giường, khẽ thở dài, nói, “Không có, nếu thật muốn nói cũng sẽ hỏi qua ý ngươi trước.” Bản thân ta mặc dù trong cung đấu so ra kém hắn, cũng không có đầu óc linh hoạt như hắn. Nhưng ta cũng tự biết chứ, hắn xem ta thành cái gì, thật là…

Hắn hài lòng gật đầu, nằm về giường, không nói gì nữa.

Ta rời khỏi phòng đóng cửa lại, trở về “Lan uyển” của mình.

Theo như lời Thảo Hồ, thương thế của Liệt Minh Dã mười ngày sau phục hồi như cũ, bất luận trong ngoài, hắn khang phục lại lần nữa trở lại quân doanh của Nhiếp Quang.

Một ngày nọ hầu hạ hắn rửa mặt xong, hắn vốn nên rời phủ nhưng lại có chút trì hoãn, nói với ta, “Theo ta đi ‘ Cúc uyển ’ ”

Nghe thấy vậy, động tác mắc khăn của ta nhất thời dừng lại, kinh ngạc xoay người nhìn hắn.

“Muốn gặp Thương Sí liền đi theo ta.” Không để ý tới ta có bao nhiêu kinh ngạc, hắn bỏ lại mấy chữ ấy rồi dẫn đầu rời phòng.

“Thịch” trái tim hung hăng mà nhảy chệch một nhịp, không kịp nghĩ nhiều, ta đem khăn bông qua quýt mắc lên giá rồi chạy như bay đuổi theo hắn.

Lão Thiên, lẽ nào hắn muốn cho phép ta gặp tiểu Thương Sí? ! Nghĩ đến khả năng ấy, trái tim của ta liền không chịu khống chế đập bung lên “Bang bang bang”, còn chưa biết được đáp án xác thực thì đã lộ ra một nụ cười thật to.

Đi tới “Cúc uyển “, Mục Liễu Nhứ vừa vặn ôm tiểu Thương Sí ra khỏi phòng, nhìn thấy hai người chúng ta thì ôn nhu cười khẽ.

Không chờ Liệt Minh Dã cất lời, ta ba bước cũng làm hai bước tiến lên, cấp bách muốn cùng nhi tử thân cận.

“À!” Tiểu Thương Sí nhìn thấy ta tức khắc há mở cái miệng nhỏ nhắn lộ ra cái lợi hồng hồng non mềm, vươn bàn tay bé mập mạp đong đưa với ta.

Giờ khắc này ta cảm động, mũi chua xót, mắt nhoi nhói, mặc dù luôn không thấy được mặt hắn, nhưng hắn lại nhớ được ta!

Chưa cho ta cơ hội thân cận, Liệt Minh Dã một tay chế trụ cổ tay ta, nhíu mày quở, “Gấp cái gì? !”

Nghe vậy, ta áp chế cõi lòng đang rối loạn không thôi, chờ đợi. Nhi tử gần ngay trước mắt, chớ nên nóng vội nhất thời!

Thấy ta ngoan ngoãn rồi, lúc này hắn mới buông cổ tay ta ra, lấy tư thái của một nam chủ nhân nói, “Mục tỷ tỷ ngày 22, ngày 23 , ngày 24 mỗi tháng đều có việc rời phủ, ba ngày này do ngươi chăm sóc Thương Sí.”

Lời vừa nói ra ta lập tức có loại xúc động như từ trên trời rơi xuống một cái vé số kếch xù, mở tròn mắt nhìn hắn chằm chằm, trong phút chốc trở nên lắp bắp, “Ngươi, ngươi, ngươi lặp lại lần nữa!” Thật khó mà tin được những gì vừa nghe.

“Coi cái tính của ngươi kìa.” Hắn khinh thường mà bĩu bĩu môi, đem lời vừa nói lặp lại một lần.

Nghe rõ rồi, nghe tỏ rồi, ta hai tay che miệng nức nở một tiếng, nước mắt cứ thế rơi xuống. Hắn rốt cục đồng ý cho ta thân cận tiểu Thương Sí rồi! Mặc dù chỉ có ba ngày, nhưng cũng đủ chứng minh sự thay đổi của hắn! Nếu đổi lại là ngày trước, hắn tuyệt không bao giờ làm ra chuyện như vậy!

Ta hầu hạ sinh hoạt hằng ngày của hắn, giáo hội hắn “Long cánh cửa trận “, gián tiếp thúc đẩy hắn tiến vào quân doanh của Nhiếp Quang, tất cả những việc ấy cuối cùng cũng có hồi báo, không hề uổng công vô ích!

Nước mắt làm hắn nhíu mi, cánh môi cũng mím chặt một chút, nhưng cũng không nói gì.

“Tiểu Lạc, Thương Sí đang gọi muội này.” Mục Liễu Nhứ đem tiểu Thương Sí ôm tới trước mặt ta, gọi tâm thần ta trở về.

Ta thu lại ánh mắt đặt trên mặt Liệt Minh Dã chuyển về phía nàng, nàng cười gật đầu với ta. Ta cảm động, kích động, hai tay run rẩy tiếp nhận tiểu Thương Sí ôm vào lòng. Người hắn mềm quá, nhẹ quá, cái cảm giác da thịt ấm áp làm ta một ngơ ngẩn một hồi, ngàn trông vạn chờ chính là giờ khắc này, phảng phất giống như nằm mộng!

“À! À! Ha a ~~~” tiểu Thương Sí vừa chuyển tới trong lòng ta lập tức trở nên hiếu động lên, chân bé đạp đá, cánh tay vung vẩy, tiểu quyền đầu còn tại dưới mi mắt ta lắc qua lắc lại. Hắn đáng yêu đến thế khiến ta nín khóc mỉm cười, thích vô cùng! Nhịn không được đặt một nụ hôn nhẹ lên cái trán non mềm đáng yêu của hắn.

“À ha!” Tiểu Thương Sí bị ta hôn xong hai tròng mắt cũng cười híp lại luôn, cái miệng nhỏ nhắn há được thật lớn, phấn lưỡi theo cười mà nhẹ nhàng rung động.

“Lăng Tiểu Lạc!” tiếng gầm cáu kỉnh của Liệt Minh Dã làm ta giật mình, cả người  chấn động, đột ngột, trái tim đập chệch một nhịp. Tiểu Thương Sí trong lòng cũng ngừng cười, hai người chúng ta song song hướng hắn nhìn lại… Ớ! Hảo một khuôn mặt  ngập tràn bất mãn!

Hắn nghiến răng, oán hận lần lượt trừng qua hai chúng ta, trừng xong nghiến răng nghiến lợi nói, “Một ngày ba bữa nha đầu sẽ đưa sữa dê cho ngươi, đút cho Thương Sí cẩn thận một chút, nếu làm hắn bị sặc, ta tuyệt không tha cho ngươi!” Dứt lời, bắp thịt trên mặt co rút, hung hăng mà trừng ta một cái, không để ý tới ta phản ứng thế nào, tức giận dùng lực phẩy ống tay áo lớn bước rời đi.

“Phốc ——” Mục Liễu Nhứ che miệng cười, một mặt diêu thủ, một mặt lấy đầu ngón tay khẽ chọc má của ta, trêu chọc mập mờ nói, “Muội nhé, lực chú ý toàn đặt vào Thương Sí, Minh Dã ghen rồi.” Ngữ tất, cũng không để ý tới phản ứng của ta, đi thẳng.

“…” Ta trợn mắt há mồm, không nói được gì, nhìn bóng lưng hai người họ trước sau rời đi hảo một hồi lâu mới “Đằng” một cái đỏ mặt. Liệt Minh Dã ghen? Không, không thể nào…

Cái chụp của Tiểu Thương Sí gọi sự chú ý của ta trở về, ta lắc lắc đầu đem bóng dáng hục hặc khó chịu của Liệt Minh Dã đuổi đi. Ở trên trán tiểu Thương Sí hôn liền ba cái, mừng khấp khởi nói, “Hảo bảo bối của vi nương, nương nhất định sẽ hảo hảo chiếu cố con!”

“À! À! Ha!” Tiểu Thương Sí cười híp mắt, toét miệng đá chân, huy quyền, tựa như có thể nghe hiểu lời ta nói.

Ta ôm hắn vui mừng hớn hở rời “Cúc uyển” trở lại nơi ở của mình, nhi tử trong lòng, thế gian này còn gì có thể cùng so sánh? Lại còn gì có thể làm người ta cao hứng hơn việc này nữa chứ!

 

15 thoughts on “Tướng công 14 – C32.1”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s