Tướng công 14 – C30.1

Photobucket

Chương 30: Ngọt ngào

Nhiếp Quang và quản gia liên tiếp nhiều ngày đều không có tin tức, cũng không vào “Sướng viên” thăm Liệt Minh Dã nữa, nghĩ đến chuyện truy tra nhất sầu mạc triển.*

*sầu k phát ra được(ai biết rõ ràng thì giúp ngộ với nhá ~♥)

Liệt Minh Dã thương thế ổn định, Thảo Hồ có thể xưng là thần y, có hắn chữa trị vết thương tốt lên rất nhanh. Khi đổi dược ta đặc biệt coi một chút, miệng vết thương đã đóng vảy.

Nhiều ngày nay vẫn thủ Liệt Minh Dã, tinh thần miễn cưỡng chống cũng đỡ không nổi cơ thể mà ngồi nữa, ta ghé vào trên bàn ngủ thiếp đi, cả người rã rời…

Có lẽ ngủ thật lâu, có lẽ chỉ một chốc, trong lúc mơ màng nghe có người gọi tên ta, thế nên mơ mơ màng màng mở mắt. Vừa dụi mắt, vừa ngẩng đầu, khi nhìn thấy giường thì giật mình một chút, sau đó thì đột ngột trợn lớn mắt, thân thể cũng nhanh chóng từ  tư thế úp sấp chuyển thành ngồi thẳng. Liệt Minh Dã, đã tỉnh rồi!

Hắn hiện giờ nằm ở trên giường nghiêng đầu nhìn ta, bạc môi thiếu huyết sắc nửa đóng nửa mở, song đồng u thâm giống như phủ một tầng sa mỏng.

“Thiếu gia, ngươi tỉnh rồi!” Ta mừng rỡ, đỡ bàn đứng lên.

Hắn chớp lông mi một cái, giọng nói khàn khàn  vô lực nói một chữ, “Nước…”

Nghe vậy, ta lật chén trà lên đổ đầy nước, một tay bưng chén, một tay cầm thìa đi tới bên giường ngồi xuống, đem chén nước cẩn thận bón cho hắn uống.

Uống xong, hắn thè lưỡi liếm cánh môi, một giọt nước thuận khóe miệng chảy xuống, ta rút khăn quyên ra lau giúp hắn .

Hắn yên lặng nhìn ta, hai mắt mặc dù không quá hữu thần, nhưng ánh mắt lại ngắm rất chuẩn.”Đây là nơi nào?” Đã có nước làm dịu, giọng nói không còn khàn như trước.

“‘ Sướng viên ’, là Thảo Hồ cứu ngươi.” Ta đem chén trà đặt trên chiếc bàn con ở đầu giường, một mặt trả lời, một mặt đem khăn quyên nhét trở vào vạt áo.

Hắn yết hầu chuyển động, nuốt xuống một ngụm nước miếng, tiếp tục hỏi, “Ta ngủ bao lâu rồi?”

“Năm ngày.”

Con ngươi đang mở của hắn chậm rãi khép lại một nửa, một lát sau mở lại, thử dò hỏi, “Ngươi vẫn luôn trông coi ta?”

“Nơi này cũng không phải trong phủ, trừ ta ra còn có người nào sẽ trông ngươi chứ?” Ta cảm thấy hắn hỏi thực thừa, vì thủ hắn, ta đã hy sinh giấc ngủ nhiều lắm đấy.

Âm rơi, hắn khép hai mắt lại, một nụ cười yếu ớt lờ mờ hiện lên bên môi, tiếp đó nắm lấy bàn tay  đang đặt trên đầu gối của ta.

Thấy thế, trong đầu ta toát ra một dấu chấm hỏi, hỏi, “Có chỗ nào không thoải mái?”

Hắn không trả lời, nụ cười bên môi sâu thêm một chút, nhưng thời gian duy trì không dài, nét cười đạm đi, lặng lặng nằm.

Hắn không nói, bộ dáng lại giống như ngủ rồi, ta muốn rút tay, không ngờ hắn lại nắm chặt lấy. Ta không hiểu ý hắn, lần thứ hai hỏi, “Ngươi làm sao vậy? Thoải mái hay là không thoải mái?”

“…” Hắn lặng im  , ta vẫn như cũ không có câu trả lời. Lần thứ hai rút tay, hắn lại nắm càng chặt. Trông hắn ốm yếu thế, mà tay vẫn có lực a!

Ta mờ mịt nhìn gương mặt anh tuấn có khôi phục chút huyết sắc của hắn, nghi vấn liên tiếp nổi lên. Tay không rút về được, thôi cứ theo hắn đi, ta chuyển ánh mắt từ trên mặt hắn tới bàn tay đang nắm lấy ta.

Tình cảnh bây giờ cực kỳ giống lúc sau khi hắn chịu trượng hình tỉnh lại, hắn khi đó cũng bắt lấy ta không buông ra như thế này, cái gì cũng không nói. Trong lòng hắn đến tột cùng là đang nghĩ cái gì?

Bầu không khí hiện giờ có điểm quái, có điểm ái muội, hương vị ngọt ngào nhè nhẹ tản mạn ra bốn phía…

Hắn thư thư phục phục nằm trên giường, nhưng ta ngồi ở bên giường lại càng ngày càng buồn ngủ, mí mắt nặng trĩu, cuối cùng không chống nổi thần ngủ vẫy gọi, gục đầu xuống ngủ luôn. Mới đầu ngủ rất khó chịu, sau đó lại rất thoải mái, thậm chí bên người còn có nguồn sưởi ấm. Vô thức, hướng cái nguồn ấm áp ấy tới gần, thật sự mệt mỏi quá…

Một giấc này ngủ được rất ngon, không hề mộng mị.”Uh…” Ưm một tiếng, tỉnh lại, ta rung rung hàng mi, mở mắt ra. Một khuôn mặt phóng đại vô cùng đập thẳng vào mắt, đôi con ngươi sâu thẳm đã không còn phủ tầng bạc sa đang thẳng ngoắc ngoắc nhìn ta, đôi mắt này ta ta cực kỳ quen thuộc!

Ta theo bản năng nín thở, con ngươi chuyển động, đem tình huống xung quanh thu hết vào trong mắt.”A!” Thất thanh kinh hô, hệt như dưới thân có lắp lò xo bật dậy. Bật dậy đột ngột quá, “Bịch” đụng phải vật cứng.

Một tiếng kêu đau đớn cùng một tiếng rên đồng thời lọt vào tai, tiếng rên xuất phát từ miệng Liệt Minh Dã, hắn ôm cánh tay bị đụng nhăn mặt. Tiếng kêu đau xuất phát từ phía sau, ta nhanh chóng xoay người nhìn phía ngoài giường, chỉ thấy Thảo Hồ ôm cánh tay phải nhe răng nhếch mép.

Trái tim trong phút chốc “Bang bang bịch” nhảy mất tiết tấu, hai má thiêu hồng, tựa như tháo chạy lăn xuống giường, đi giầy lùi xa khỏi giường năm bước, nhiệt độ trên mặt cao dọa người. Lão Thiên, ta lại ngủ trong lòng Liệt Minh Dã! Cái tình cảnh mập mờ này lại bị Thảo Hồ gặp được! Khó trách ngủ rất thư thái, hóa ra là Liệt Minh Dã ôm ta nằm ở trên giường!

Hai người hắn không để ý tới ta, tiếp tục chuyện lúc trước bị đụng đứt giữa chừng. Thảo Hồ giúp Liệt Minh Dã bắt mạch, Liệt Minh Dã thì xuyên qua bên sườn Thảo Hồ nhìn ta đang mặt đỏ tới mang tai. Không chịu nổi ánh mắt không thèm che giấu của hắn, ta xoay người quay lưng lại.

“Thân thể khôi phục không sai, không đến mười ngày liền có thể hoạt động tự nhiên.” Thảo Hồ bắt mạch xong, báo cáo bệnh tình.

Ta vỗ đôi má phát nóng, ánh mắt của Liệt Minh Dã đã không còn ở trên người ta, mà là đang gật đầu với Thảo Hồ .

“Trở về hảo hảo điều dưỡng, thương kỳ đừng làm vận động mạnh.” Thảo Hồ một mặt vừa nói, một mặt dìu hắn ngồi dậy.

Ta trở về giường giúp Liệt Minh Dã lồng giày vào, Thảo Hồ từ trên bàn tròn cầm lấy một cái lọ ngắn đưa tới trước mặt ta, nói, “Thang thuốc không cần uống nữa, đem thuốc cao này bôi trên vết thương của hắn là được, mỗi ngày một lần, cao này có thể phục hồi da thịt, làm liền vết sẹo.”

“Đa tạ!” Tiếp nhận, ta gật đầu hướng hắn nói cám ơn. Liệt Minh Dã đứng lên, ta đưa tay đỡ.

“Xe ngựa đã chuẩn bị xong, khi trở về cẩn thận một chút.” Thảo Hồ tiễn hai chúng ta ra khỏi phòng, lúc đi ra thì mới phát giác sắc trời đã nhá nhem tối. Trong lúc bất tri bất giác ta đã nằm trong lòng Liệt Minh Dã ngủ gần một ngày! Nghĩ đến đó, nhiệt độ trên mặt chỉ tăng không giảm. Vừa cảm giác không được tự nhiên, lại cảm giác xấu hổ lúng túng.

Lần nữa nói cám ơn từ biệt Thảo Hồ, hai người chúng ta ngồi lên xe ngựa. Liệt Minh Dã nhắm mắt dưỡng thần, ta thì cúi đầu không nói, một đường an an tĩnh tĩnh trở về Liệt phủ.

Liệt Minh Dã vô sự trở về, trong phủ đều là hỉ khí.

Trên bàn ăn tối, ta, Liệt Minh Dã, Nhiếp Quang, Mục Liễu Nhứ tụ cùng một chỗ, ánh mắt của Nhiếp Quang và Mục Liễu Nhứ nhất định đặt trên người Liệt Minh Dã, vẻ hớn hở vui mừng khó mà che dấu.

“Thích khách tra được thế nào? Có manh mối sao?” Mục Liễu Nhứ gắp một miếng măng bỏ vào bát Liệt Minh Dã, ngẩng đầu nhìn về phía Nhiếp Quang hỏi.

Ta một bên dùng bữa, một bên vểnh tai nghe.

“Tra không ra, thích khách bất cứ cái mã tích chu ti* gì cũng không lưu lại, phảng phất như đã bốc hơi khỏi nhân gian.” Nhiếp Quang liễm đi nét cười, bàn tay cầm đũa dùng sức nắm chặt.

*dấu chân ngựa, tơ nhện – chỉ đầu mối, manh mối

Nghe vậy, ta ở trong lòng thở dài, xem ra người điều khiển sau màn của hắc y nhân có đầu óc rất giỏi, chắc hẳn dấu vết trong lúc ta cùng quản gia vào “Sướng viên” đã bị thanh trừ!

Mục Liễu Nhứ trầm mặc, mi đen khóa chặt. Ta cũng không nói gì, yên lặng ăn cơm. Ngược lại Liệt Minh Dã từ đầu tới cuối vẫn dùng bữa, vẻ mặt bình tĩnh, cứ như đối tượng bị ám sát chẳng phải là hắn.

Bữa tối ăn có phần không biết mùi vị, Liệt Minh Dã tuy vô sự ,đáng cao hứng, nhưng cái sát cơ đang tiềm ẩn này lại từ đây trồi lên mặt nước rồi!

Dùng bữa xong, tiễn Nhiếp Quang, ta lấy nước ấm tới giúp Liệt Minh Dã lau mình hầu hạ hắn đi nghỉ.

Trở lại “Lan uyển” của chính mình, rửa mặt qua loa, đốt một nắm nhỏ “Kinh lan thanh thảo” rồi leo lên giường. Ban ngày mặc dù ngủ một giấc dài, nhưng vất vả mệt nhọc nhiều ngày nay vẫn lưu trong cơ thể, nằm xuống không lâu liền tiến vào mộng đẹp…

Hôm sau, lúc tự nhiên tỉnh lại chỉ cảm thấy sinh lực dồi dào, trong phòng phảng phất lưu lại chút thanh thảo hương, ngửi cả một đêm thảo hương, quả nhiên hiệu quả rõ rệt! Hương này quý ở chỗ có mùi, không sinh ra khói khi đốt. Một đêm trôi qua, trong phòng không vương một chút khói nào, không thể không bội phục Thảo Hồ y thuật cao minh!

7 thoughts on “Tướng công 14 – C30.1”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s