Tướng công 14 – C24.1

Chương 24:  Không cách nào có thai được nữa

Ánh sáng bỏ đi, lương ý xâm nhập, ta rơi vào một mảnh hắc ám! Có lẽ đã qua thật lâu, có lẽ chỉ là chớp mắt, bạch quang rạch phá bóng tối mang đến một tia quang minh. Ta chỉ cảm giác một cỗ cường phong nóng ẩm thổi vào hai tai, thông đến tai giữa cùng mũi họng, luồng gió này làm ta giữa lúc khó chịu nhìn thấy sinh cơ, một tia quang minh ấy rốt cuộc “bành” nở rộng ra!

Xuất phát từ bản năng sinh tồn, ta bắt lấy sinh cơ tìm về hô hấp, nương theo nhiệt khí mạnh mẽ lủi vào tai trong, mũi, họng, ngực phình lên, nhất thời khôi phục tri giác, theo sau đó bắt đầu kịch liệt ho khan.”Khụ khụ khụ… Khụ khụ khụ…” Thân thể đã vô lực tại mãnh liệt ho khan càng có vẻ hư nhuyễn.

Một đôi cánh tay mảnh khảnh ôm lấy thân thể đầy lạnh lẽo của ta, bên tai vang lên tiếng rống giận của nữ nhân. Ta nhắm chặt hai mắt, khụ đến tâm thống, khụ đến tâm kinh, ta biết mình đã tìm được đường sống trong chỗ chết!

Hai tai từ đau đớn dần dần tốt lên, tiếng rống ra sao cũng từ từ nghe rõ, đó là thanh âm của Mục Liễu Nhứ.”Minh dã, ngươi rất tàn nhẫn! Nàng là mẹ của Thương Sí——” câu nói ấy phút chốc làm ta muốn rơi lệ, cố gắng mở mắt, ánh vào mi mắt là một khuôn mặt xinh đẹp lo âu.

Ta ho khan dần dần dừng lại, từng ngụm từng ngụm thở dốc, cổ đau quá!

Mục Liễu Nhứ cúi đầu nhìn về phía ta, một tay vỗ về má ta, hai hàng lông mày nhíu sâu thành gút, run giọng lo lắng hỏi: “Tiểu Lạc, muội thấy thế nào? Có muốn mời đại phu không?”

Ta mở miệng muốn nói, nhưng lại phát không ra tiếng, lệ đang chảy, tâm lạnh như băng! Ta đưa ánh mắt từ trên mặt nàng điều tới Liệt Minh Dã đang đứng phía trước, hắn đã không còn khuôn mặt dữ tợn nữa, vẻ mặt hơi dại ra, sắc mặt có chút tái nhợt, thân hình tinh kiện hơi hơi run rẩy, trong con ngươi tinh hồng chớp qua nỗi sợ hãi không yếu không mạnh.

Hắn sao lại thừ người ra? Vì sao lại tái nhợt? Vì sao phát run? A… Là bởi vì không có bóp chết ta sao? Là bởi vì tức giận không chịu nổi sao? Lòng ta đã bị hắn thương thấu rồi, đâm vào xương, đau tận gân mạch! Tự động quên đi sợ hãi trong mắt hắn, ta không muốn biết nó đại biểu cho cái gì. Hắn muốn giết ta, biết vậy đã quá đủ!

Thê lương, nụ cười bi thiết mất hết hy vọng hiện lên bên môi, nụ cười của ta làm Liệt Minh Dã co nhanh đôi đồng tử, từng bước lui về phía sau, tiếng đế giày để ma sát với mặt đất lộ ra hoảng hốt và sợ hãi, đầu hơi hơi lay động.

Ta thong thả mà khép mắt lại, để nước mắt tùy ý lăn khỏi hốc mắt rơi ướt khắp mặt. Sự quyết tuyệt vừa nãy của hắn làm ta lại một lần nữa nhận rõ sự thật, ta và hắn là hai loại người hoàn toàn bất đồng, vĩnh viễn cũng không có khả năng chung sống hòa bình!

“Tiểu Lạc, muội làm sao vậy? Đừng dọa ta!” Thanh âm kinh hoảng của Mục Liễu Nhứ kéo suy nghĩ của ta về, hoảng hốt xuất phát từ chân tâm, nếu không trải qua sinh tử ly biệt tuyệt sẽ không phát ra được chân thật như vậy!

Để khiến nàng yên tâm, ta buộc chính mình mở mắt, nước mắt đã mơ hồ tầm nhìn, nàng gần trong gang tấc mà mông lung không rõ.”Không… Không có việc gì…” Cố gắng phát âm, hàm hồ phun ra bốn chữ.

“Tiểu Lạc!” Nàng ôm chặt ta, hai má kề sát vào trán ta.

Nước mắt một giọt một giọt lăn xuống, ta tựa vào trong lòng nàng lần nữa nhắm mắt. May là có nàng, nếu không ta đã chết mất rồi! Mệnh của ta không chỉ tiện, còn thực cứng, ta sẽ không dễ dàng xuống hoàng tuyền, tuyệt không!

Ngay phía trước lại truyền đến tiếng đế giày sát trên mặt đất, ta biết đó là Liệt Minh Dã phát ra, nhưng không muốn nhìn lại hắn.

Làm thế nào trở lại phòng mình đã nhớ không rõ, chỉ biết hô hấp bình ổn rồi, đầu óc cũng lần nữa trầm xuống. Bên tai vẫn vọng lại ôn ngôn tế ngữ của Mục Liễu Nhứ, phần ôn nhu này che chở bầu bạn ta đi vào giấc ngủ, làm ta cảm nhận được một chút tình cảm ấm áp, chân chính ấm áp…

Hôm sau, khi ta tỉnh lại liền cảm thấy không xong , toàn thân vô lực, thân thể cũng có triệu chứng sốt nhẹ. Ngơ ngác nhìn mạn trướng nhạt vàng, mặc cho đại phu chẩn mạch cho ta, trong đầu trống rỗng, cái gì cũng không có.

Đại phu chẩn mạch mất một lúc, một mặt chẩn đoán, một mặt thở dài. Nghe âm luật như vậy, ta biết trạng huống thân thể mình không lạc quan!

Một lúc lâu, chẩn mạch xong, đại phu đem tay ta nhẹ nhàng đặt lại giường.

“Đại phu, tình hình nàng thế nào?” Ta nghe thấy Mục Liễu Nhứ khẩn trương hỏi, nàng thủ ta một đêm, sáng nay ta thân thể không khỏe cũng là nàng phát hiện, cũng sai người mời đại phu tới.

“Ai ——” đại phu lần thứ tám thở dài, trầm trọng mà chậm chạp, nghe thấy hắn đồng tình thương xót trả lời, ” Thân thể người bệnh rất suy yếu, sau khi sanh không được bổ dưỡng, trường kỳ lao động cùng kinh hách càng làm nàng ngày sau dễ nhiễm bệnh.” Nói đến đó tạm ngưng, rồi sau đó tiếp tục , “Mặt khác… thể chất của nàng sợ là… khó mang thai lại…” Một câu này nói được phí thì phí lực, giãy dụa mãi mới đem sự thật tàn nhẫn nói ra miệng.

Khó mang thai lại… Bốn chữ ấy làm ta thống khổ nặng nề nhắm mắt, hai tròng mắt mở quá lâu, hảo đau!

Nụ cười chán nản kéo lên khóe môi, kỳ thật ta sớm nên nghĩ đến không thể lại mang thai được nữa, vì lần trước sau khi bệnh nặng liền không có trướng nãi nữa, cho dù ăn uống tốt hơn trước cũng không có! Mềm mại trước ngực cũng không thể thể hội cảm giác căng cứng nữa rồi…

Đại phu vừa nói xong, trong phòng nhất thời tĩnh xuống. Ta dù chưa mở mắt, nhưng vẫn cảm thấy trong phòng tràn ngập khiếp sợ, khiếp sợ ấy xuất phát từ Mục Liễu Nhứ.

Một hồi lâu, Mục Liễu Nhứ run giọng nói cám ơn với đại phu, đưa hắn ra khỏi phòng. Còn lại một mình ta, ta mở hai mắt nhìn lại mạn trướng, không khóc được.

Cửa phòng mở ra, Mục Liễu Nhứ nhẹ bước trở về, ngồi xuống bên giường, nắm bàn tay lạnh lẽo của ta.

Ta máy móc kéo tầm mắt xuống nhìn về phía nàng, vô thanh vô tức.

Bộ dáng ta như vậy làm nàng rơi lệ, nàng nắm chặt tay ta nghẹn ngào nói, “Tiểu Lạc, ta biết trong lòng muội khó chịu. Nhưng là, đừng hành hạ mình như vậy, muội còn đang mang bệnh  , phải dưỡng hảo thân thể.”

Ta vô lực cười cười, thuần túy là đáp lại nàng. Dưỡng hảo thân thể? A, cái thân xác tàn tạ này của ta phải điều dưỡng thế nào đây? Cho dù là tương lai cũng không thể làm cơ thể nữ nhân  điều dưỡng trở lại như trước khi sinh, càng huống chi là thời cổ đại lạc hậu dã man này.

“Là Minh Dã có lỗi với muội, muội chờ, ta muốn hắn tới nhận sai với ngươi!” Nàng đột nhiên chuyển đề tài, một tay lau đi nước mắt trên mặt, buông tay ta đứng dậy muốn đi.

Thấy thế, ta theo phản xạ bắt lấy cổ tay nàng, tuy lực không lớn, nhưng cũng đủ khiến nàng dừng lại.

“Tiểu Lạc?” Nàng thắc mắc, khó hiểu chớp hàng mi nhung một cái.

“Muội không muốn gặp hắn.” Ta thong thả phun ra năm chữ, nếu có thể, cả đời này cũng không muốn gặp lại!

Lời ta nói làm Mục Liễu Nhứ trắng bệch mặt, nàng quả thực giật mình, sau đó lại lần nữa ngồi lại bên giường, phản bắt lấy tay ta khó tin, sốt ruột nói, “Muội nói không phải thật! Muội chỉ là nhất thời giận dỗi! Muội chỉ là…”

“Mục tỷ tỷ…” Ta cắt ngang lời nàng, uể oải nhắm mắt, yếu ớt thì thào hai chữ, “Xin lỗi…”

Nàng lặng xuống, bàn tay nắm lấy ta trở nên lạnh lẽo không độ ấm, một giọt nước  rơi trên mu bàn tay ta.

Ta không mở mắt, không muốn nhìn mặt nàng, kia nhất định làm người ta đau lòng!

Nàng chậm rãi buông ta ra, hít mũi một cái, giọng khàn khàn khẽ nói, “Ta đi xem Thương Sí một chút, chút nữa nha đầu sẽ đem thuốc đã sắc hảo cho muội.”

Ta không nói gì, gật đầu, khi nghe thấy tên nhi tử thì trong lòng kịch liệt co rút một trận, đau đến mức ta cơ hồ ngất đi.

Nếu không phải muốn nhi tử, ta nghĩ chính mình sẽ không chút do dự ly khai Liệt phủ. Liệt Minh Dã ban ngày hầu như không ở trong phủ, ta có rất nhiều cơ hội cao chạy xa bay! Bây giờ không thể có thai được nữa, Tiểu Thương Sí đối với ta mà nói trọng như thái sơn, bất kể thế nào cũng phải tranh thủ tới tay!

10 cảm nghĩ về “Tướng công 14 – C24.1”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s