Tướng công 14 – C22.2

♥ Các tềnh iu của ta, ta lại sắp bận rồi, sắp thi, bài nhiều ~.~, thi thoảng ta sẽ post tr, chắc là cuối tuần, chúc các ty đọc tr vui vẻ ~♥

Chương này có một đoạn hot nhá…..

Rất tiếc, chả phải hot của nhân vật chính đâu, đừng ham hố

~ hắc hắc

“Minh hỉ cung” và “Ngự hoa viên” cách rất gần, hai người chúng ta chậm rãi bước tới đó. Không còn giương cung bạt kiếm như trong chính cung, hít thở hương thơm đong đầy trong vườn, ta chậm rãi thở ra một hơi thật dài, vẫn là thế giới bên ngoài làm người ta khoan khoái thân tâm!

Đi xuôi theo hoa viên, “Ngự hoa viên” dưới bóng đêm có một ý vị khác hẳn, dưới ánh nến, tương hỗ chiếu rọi, làm từng đóa hoa phủ thêm tầng lụa màu vàng cam mông lung, làm từng gốc cây cỏ cắt ra những cái bóng.

Hưởng thụ bầu không khí yên tĩnh, ta duỗi hai cánh tay ra ôm bầu trời đêm, hít một hơi thơm lành, thật thoải mái… Giữa lúc ta đang vô cùng hưởng thụ, phần eo thình lình bị một cánh tay gắt gao ôm lấy, tiếp đó mũi miệng bị che.

Hành động này làm ta tức khắc hoảng sợ, muốn giãy dụa lại nghe bên tai truyền đến tiếng nói trầm thấp già giặn của Liệt Minh Dã, “Đừng lên tiếng!” Nói rồi, ghìm lấy thắt lưng ta đem cả người ta quắp lên, tiếp đó xoay tròn hai vòng dán vào phía sau một ngọn núi giả rất cao.

Ta có ngốc nữa cũng hiểu được tình huống trước mắt không bình thường, vậy nên an tĩnh ở trong lòng hắn không nói không động. Thấy ta bình tĩnh xuống, hắn nới lỏng bàn tay che miệng ta một chút , để ta có thể hô hấp.

Không thể không bội phục sự nhạy cảm của hắn, hóa ra giữa “Ngự hoa viên” an tĩnh này  không chỉ có hai người chúng ta!

Hai đạo nhân ảnh chợt xuất hiện trong tầm mắt, cách chúng ta khá gần, bóng người ở chỗ cách núi giả năm sáu mét thì dừng lại, theo vóc người mà xem thì là một nam một nữ. Nữ tử vừa vặn đứng dưới ánh trăng, nguyệt quang chiếu vào mặt nàng, khi thấy rõ dung mạo nàng ,ta giật nảy mình, nếu không phải Liệt Minh Dã cảm nhận được tâm tình của ta chấn động,  kịp thời che miệng ta, sợ là ta sẽ bởi vậy mà kêu ra tiếng!

Nữ tử kia không phải ai khác, đúng là vị phi tử đầu tiên cáo từ Trang phi rời đi! Nhớ được như là… Dung phi! Mặc dù không nhìn thấy nam tử cùng một chỗ với nàng là ai, nhưng ta có thể kết luận chắc chắn không phải Hoàng thượng!

Tin này làm đầu ta “Ong” một tiếng căng ra, hai chữ “Trộm tình” lập tức đánh vào trong óc. Để không bị phát hiện, ta tận khả năng điều chỉnh hô hấp, một lát sau vỗ nhẹ mu bàn tay của Liệt Minh Dã, ý bảo hắn có thể buông ra một chút cho ta thở.

Hai người chúng ta dán sát núi giả không nhúc nhích, cùng vểnh tai nghe động tĩnh của một nam một nữ kia. Chỉ nghe Dung phi kia bắt lấy cánh tay nam tử sốt ruột nói, “Bổn cung mang thai đã hơn một tháng, ngươi mau nghĩ biện pháp đi!”

Hô hấp vốn đã điều chỉnh tốt vì hai chữ “Mang thai” lại bắt đầu dậy sóng, lần này không đợi Liệt Minh Dã, tự ta đè tay hắn che miệng mình lại. Lão Thiên, hóa ra không chỉ đơn giản là trộm tình, mà còn là thông dâm! Một câu này của Dung phi vừa ra lập tức lộ ra thai nhi trong bụng nàng không phải là long chủng, mà là của nam tử trước mắt này!

Không chỉ có ta kinh ngạc, ngay cả Liệt Minh Dã cũng lấy làm kinh hãi, bởi vì ta cảm giác được người hắn cương một chút.

“Có con là chuyện tốt, sao lại cuống quít lên như vậy?” Nam tử vuốt ve khuôn mặt sốt sắng của Dung phi, ngữ khí nhẹ nhàng, không có mảy may hoảng loạn.

Nghe vậy, Dung phi căm tức vung nắm tay đấm  trước ngực hắn một cái, đấm xong hoảng hốt lo lắng thấp giọng trách mắng: “Bổn cung đương nhiên sốt ruột! Hài tử là của ngươi đấy!”

“Việc này thì có gì? Coi như long chủng không phải được rồi.” Nam tử nói được dễ dàng, càn rỡ ôm lấy eo nhỏ của Dung phi, thậm chí lớn mật trộm thơm môi nàng một cái!

Dung phi nũng nịu kêu, vừa giận vứa thẹn, đấm liền ba cái vào ngực hắn, hơi có chút nghẹn ngào nói, “Làm thế nào được? Hoàng thượng đã hai tháng chưa lật thẻ bài của bổn cung, ấn thời gian mà tính căn bản không khớp!”

“Ha hả… Ngươi rõ thật là tiểu ngu ngốc, không khớp lại có gì khó, ngự y trong cung là để làm gì?” Hai tay của nam tử chậm rãi dạo trên thân thể mềm mại của Dung phi, bên vuốt ve, bên khàn khàn nói.

Thanh âm vừa ra ,Dung phi nhất thời ngừng mọi lời nói, đầu tiên mù mờ, sau đó  kinh ngạc, từ biểu tình của nàng ta biết nàng đã hiểu ý của nam tử.

Chớ nói nàng hiểu, ta cũng hiểu, đơn giản là mua chuộc ngự y làm ra dấu hiệu giả, đem hơn một tháng nói thành hai tháng, vì phản ứng nôn ọe của phụ nữ có thai không giống nhau, có sớm, có muộn.

“Chẳng lẽ ngươi không muốn làm hoàng hậu nữa à?” Nam tử cúi đầu cắn vành tai của Dung phi, dẫn đến nàng một trận kiều ngâm, thân thể cũng tự động dán vào trong lòng hắn.

Lúc này ta mới biết, Hoàng thượng chưa phong hậu!

“Biện pháp này có thể làm được sao? Ngộ nhỡ bại lộ…” Lời của Dung phi chỉ đến đó, bởi vì nam tử đã hôn môi nàng.

“Yên tâm, việc này giao cho ta làm, ngươi chỉ phụ trách an tâm sinh hạ ‘ long chủng ’.” Tiếng cười khàn khàn của nam tử nghe vào trong tai tê tê, mượt mà, lại đồng thời làm người ta sởn gai ốc!

Nam tử từ đầu đến cuối chỉ đưa lưng vào ta và Liệt Minh Dã, không biết hắn tướng mạo như thế nào, lại càng không biết thân phận. Bất quá, có thể đi lại ở trong cung vào đêm khuya tuyệt không phải quan viên  bình thường, e là hoàng thân quốc thích!

“Này… Thật có thể được sao…” Thanh âm của Dung phi dưới hôn môi công kích của nam tử trở nên mềm yếu vô lực, nam tử một bên hôn môi nàng, một bên ôm nàng hướng núi giả mà đến.

Thấy thế, lòng ta kinh hãi, lập tức nắm chặt bàn tay đang che miệng ta của Liệt Minh Dã. Hắn bình tĩnh hơn ta, vẫn như trước ôm ta dựa vào núi giả, không nhúc nhích.

Khi Dung phi cùng nam tử biến mất ở trước núi giả thì ta mới chợt hiểu được núi là rỗng, bên trong có cái hang!

“Đừng như vậy… Sẽ bị người khác phát hiện đó… Bổn cung đã có thai… Uh… A…” Thanh âm nũng nịu cự tuyệt của Dung phi biến mất, tiếp đó nghe thấy trong núi giả truyền đến âm thanh của miệng lưỡi quấn lấy nhau.

Âm thanh rất gần, ngay bên tai! Hay nói cách khác, ta cùng Liệt Minh Dã và hai người đang nồng nhiệt kia chỉ cách nhau một vách núi giả, gần đến không thể gần hơn được nữa!

Nam tử quá lớn mật, lại còn ở giữa “Ngự hoa viên” cùng với phi tử của Hoàng thượng làm ra chuyện cẩu thả! Tình huống này làm ta nhất thời nhớ tới thái tử và phi tử trong 《Vương triều ung chính》, phi tử cuối cùng vẫn chết, bất luận lão thập tam bảo hộ thế nào cũng vẫn vô ích! Mà kết quả của thái tử lại càng thê thảm!

Trong núi giả “tình hình chiến đấu” kịch liệt, tiếng rên rỉ bị nén lại cùng tiếng thở hổn hển khiến người ta mặt đỏ tim đập. Ta nhắm mắt lại cố gắng không đi nghe cái tiếng cẩu thả ấy, nhưng rất khó, khoảng cách gần quá!

Cẩu hợp* ngay bên cạnh, theo “Tình hình chiến đấu” hướng lên đỉnh, mông ta cũng bị vật cứng chọc vào! Dưới đáy lòng thở hốc một cái, ta nhanh chóng buông bàn tay đang nắm tay Liệt Minh Dã, cái vật cứng ấy là gì thì không thể rõ hơn được nữa! Hắn dĩ nhiên! Hắn dĩ nhiên! !

* lấy vợ lấy chồng không có đủ lễ chính đáng gọi là cẩu hợp (theo từ điển hán – việt)

Hơi thở có chút nóng rực của Liệt Minh Dã phun vào sau gáy ta, làm tim ta “Bang bang bang” đập rất nhanh, ta xấu hổ, quẫn bách đến không biết thế nào cho phải, chỉ cảm thấy hai má rất nóng!

Cẩu hợp trong núi giả lâu thế nào, chúng ta liền nghe lâu thế ấy, với phần căng cứng của Liệt Minh Dã chạm vào mông ta.

Sau khi nam tử ôm Dung phi đã mềm nhũn toàn thân đi ra núi giả, rời đi, ta cũng như bị kim đâm giãy khỏi vòng ôm của Liệt Minh Dã hướng bên cạnh bước hai bước dài. Ôm lấy trái tim đang đập nhanh không dám quay lại, hai má dọa người! Lão Thiên, thật không ngờ đi tản bộ lại ra vụ bê bối hoàng gia! Càng không ngờ Liệt Minh Dã thế mà nghe người ta cẩu hợp lại dấy lên phản ứng sinh lý!

Nam nhân, đều là động vật nửa thân dưới!

Đứng tại chỗ một hồi lâu, Liệt Minh Dã ở phía sau thủy chung không có động tĩnh, ta một mặt nuốt nuốt nước miếng, một mặt chầm chậm nghiêng người lại nhìn lại… Sách! Hít vào một hơi, hắn đang đứng nguyên tại chỗ thẳng ngoắc ngoắc nhìn  ta, hắc đồng sâu không thấy đáy, sắc dục nhè nhẹ bao phủ.

Ta nín thở, sợ đến không nhẹ, cái gì cũng mặc, giống như lính đào ngũ bị truy đuổi cuống cuồng mà chạy!

~♥

17 thoughts on “Tướng công 14 – C22.2”

    1. =.=”
      ta cũng vậy neh, làm gì cũng chán chán, cơ bản là phải có mục tiêu nàng ạ, k thì cứ như bơi giữa biển ấy, chả bít đâu mà lần.
      Cố lên nàng, đầu tháng 11 là xong rồi ^^

  1. Chị lượn quá thấy có chữ “hot” nên vào lun. Hê hê.
    Mờ em nè, hình như hum bữa chặng 4 của lễ hội, cái chặng mà các món ăn Việt á, em hum gửi mail phải ko? Sao chị ko nhận được.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s