Tướng công 14 – C22.1

Chương 22: Kinh hiện sửu văn*! !

* xuất hiện vụ bê bối(scandal) kinh ngạc

Hoàng hôn đã tới, hậu cung tần phi đều đến chúc mừng sinh nhật Trang phi. Một là giữ gìn quan hệ tốt đẹp hai bên, thêm một bằng hữu, ít đi một kẻ địch; hai là cũng vì thấy Hoàng thượng một mặt; nữ nhân trong hậu cung này đều quay vòng quanh cửu ngũ chí tôn.

Cái loại tiệc tùng xã giao thế này ta không thích, cũng không ghét, ngồi yên tại chỗ ăn thức ăn trên bàn nhỏ, ngọc thực trong cung xác thực tinh tế hơn Liệt phủ nhiều. Liệt Minh Dã cũng giống ta, ngồi im.

Ta một mặt dùng bữa, một mặt thì đánh giá tần phi đang có mặt, trên mặt các nàng đều có nụ cười vui vẻ, thế nhưng có mấy người xuất phát từ chân tâm? Hơn nữa kẻ chủ mưu lúc trước muốn đầu độc Trang phi sợ là cũng ở trong này!

Trang phi bất lộ thanh sắc, cười đến nhu mỹ động lòng người, đối đãi mỗi một vị tần phi đều ôn hòa dễ gần. Điều này cũng khó trách, hậu cung vốn là một vò nhuộm lớn, nếu muốn sinh tồn thì phải học được tươi cười nghênh nhân, ai cũng không thể đắc tội, càng phải đề phòng có người ngầm hạ độc thủ. Có thể nói là, nữ nhân trong hậu cung chẳng phải là đang hưởng thụ vinh hoa phú quý, mà là đặt cược tính mạng!

Nghĩ đến đây, ta nửa là bất đắc dĩ, nửa là đồng tình mà lắc đầu, thu hồi tầm mắt nhìn lại bát nùng canh trước mặt. Cầm thìa định uống, lại bị một cỗ khí lạnh thấu xương đột ngột ập đến làm ta giật mình suýt nữa đánh đổ bát canh. Sát khí hảo cường!

Đột ngột ngẩng đầu lên, sát khí ngay tại khoảnh khắc ấy biến mất không còn lại gì! Cấp tốc liếc nhìn mỗi một vị có mặt ở đó, bất luận tần phi, cung nữ, thái giám, không bỏ qua một ai . Nhưng, lại không tìm được kẻ phóng ra sát khí! Cái trán lập tức ứa ra mồ hôi lạnh, chẳng lẽ là kẻ chính chủ muốn độc chết Trang phi ấy? !

Đầu gối trái đột nhiên bị một bàn tay tay nắm lấy, tiếp đó dùng sức bóp. Cảm giác đau đớn làm ta lại lập tức hướng bên trái nhìn, bộ mặt tuấn tú đang nhíu mày của Liệt Minh Dã tức khắc đập vào mắt.

Đọc được ánh mắt của hắn, nhưng ta mấp máy môi lại không cách nào phát ra âm thanh. Sát khí mới rồi quá đáng sợ, ác độc tàn nhẫn đến cực điểm, phảng phất như ta  phạm vào tội lớn tày trời, là tử phạm(tội phạm đáng chết) không thể miễn xá!

Ta run tay buông bát canh xuống, đem cánh môi mím thành một đường thẳng. Sát khí mới rồi hắn nhất định đã cảm giác được, hắn mẫn cảm như thế, hắn nhất định đã cảm giác được rồi! Sợ là nụ cười bất đắc dĩ,  đồng tình của ta đã rơi vào mắt chính chủ, thảm, nàng nên sẽ không nhận lầm ta cười nhạo nàng chứ?

Sát khí chỉ mãnh liệt bắn ra một lần, sau đó lại không có gì khác thường nữa. Không khí tiệc tối hài hòa, nhưng lại lộ ra minh tranh ám đấu!

Khi tiệc tối chấm dứt vẫn không gặp Hoàng thượng, các tần phi cao hứng mà đến, cụt hứng mà về, có chút tần phi không chờ nổi đã sớm cáo từ.

Trang phi không hổ giành được thánh sủng, xử lý nhân tế quan hệ rất khéo. Nàng đem trang sức tinh quý tặng cho mỗi một vị tần phi đến chúc mừng một chiếc, lấy là đáp lễ. Tần phi không thấy được Hoàng thượng nhưng lại được tinh sức (đồ trang sức tinh xảo), mỗi người đều vui vẻ ra mặt rời đi, liền ngay cả thất vọng lúc trước vì không thấy Hoàng thượng cũng có vẻ nhạt đi nhiều.

Tình cảnh này khiến ta không tiếng động thở dài, nữ nhân đúng là dễ dàng thỏa mãn như thế, chỉ một cây trâm nho nhỏ, một bộ vòng tai nho nhỏ liền có thể làm họ tâm hoa nộ phóng*!

*cực kì vui vẻ

Tần phi đi được gần hết, chỉ còn lại ba vị vẫn cùng Trang phi nói cười, một vị tử sam, một vị hoàng sam, một vị thải sam*, ba vị phi tử này đều xinh đẹp làm người ta kinh hãi, nhưng cùng so sánh với Trang phi thì lại ám nhiên thất sắc**!

*màu sắc rực rỡ

**lu mờ

Chịu ảnh hưởng của kịch truyền hình và tình tiết phim cổ trang, ta cảm giác được trong ba vị phi tử lưu lại này, có một vị là chính chủ! Chuyện này thật là đáng sợ, vừa nghĩ đến độc thủ ở bên cạnh ,nhịn không được khó chịu cả người. Cơm đã dùng xong, không nghĩ tiếp tục ngồi nữa, vì vậy kéo nhẹ góc áo Liệt Minh Dã, nhỏ giọng nói, “Ta muốn đi giải.”

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía ta, tiếp đó lấy khóe mắt dư quang liếc qua Trang phi cùng ba vị phi tử khác, sau đó tầm mắt quay về đặt trên mặt  ta.

Ta hướng hắn cười cứng ngắc, lần thứ hai kéo góc áo hắn. Hắn lần này lập tức đứng lên, dẫn ta vô thanh vô tức rời khỏi chính cung.

“Minh hỉ cung” và “Ngự hoa viên” cách rất gần, hai người chúng ta chậm rãi bước tới đó. Không còn giương cung bạt kiếm như trong chính cung, hít thở hương thơm đong đầy trong vườn, ta chậm rãi thở ra một hơi thật dài, vẫn là thế giới bên ngoài làm người ta  khoan khoái thân tâm!

13 thoughts on “Tướng công 14 – C22.1”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s