Tướng công 14 – C21.2

Edit: Sal

Hắn đi rồi, ta lại nhìn hộp gỗ  trong lòng thở dài một tiếng: “Ôi…” Xem ra lần này vào cung, là tránh không được rồi!

Ta lúc đó chỉ là không nghĩ vào cung, lại chưa sâu sắc ý thức được một lần vào kim cung sẽ mang lại vận xui thế nào cho chính mình!

Ta nhìn bản thân trong gương một hồi lâu vẫn không hoàn hồn, hóa ra một người thanh tú trang điểm lên cũng xinh đẹp như thế!

Ta ở trong gương có tô một lớp son phấn đậm nhạt vừa phải, búi tóc được vấn lên đơn giản thanh nhã, cắm nghiêng bạch ngọc trâm; hai tai đeo bạch ngọc vòng tai, khuyên tai là hai viên châu nhỏ tinh xảo; cổ mang vòng bạch ngọc, mặt dây là một đóa sen trắng nở rộ sung mãn; mỗi bên tay trái phải mang một cái vòng tay bạch ngọc.

Tất cả trang sức đều là Trang phi ban tặng! Nàng nói không sai, màu của bạch ngọc hợp với ta! Oánh bạch mượt mà không chỉ tôn ra màu da trắng hồng của ta, càng làm ta có vẻ đoan trang động lòng người, cùng tiểu thư khuê các không khác là bao! Vô thức đu đưa thiển sam trên người, đây là của Liệt Minh Dã đưa tới lúc Tiểu Thương Sí trăng tròn, cũng là bộ quần áo duy nhất ta có thể mặc đi ra ngoài.

Mới đem chính mình sửa sang xong, đang muốn xoay người, cửa phòng lại giành trước một bước “Phanh” mở ra.”Lăng Tiểu Lạc, ngươi chuẩn bị đã xong… chưa…” Liệt Minh Dã đạp cửa mà vào, vẻ mất kiên nhẫn trên mặt khi nhìn thấy ta thì đột ngột đứng hình, đáy mắt xẹt qua một mạt kinh diễm, lời tiếp phía sau cũng có vẻ không mấy lực uy hiếp.

Đối mặt với vẻ kinh diễm của hắn, ta đầu tiên là sửng sốt, sau đó hiểu rõ “phốc” cười một tiếng, một mặt đi lên trước, một mặt biết rõ còn cố hỏi: “Thiếu gia, ta trang điểm như vậy có thỏa đáng hay không?”

Thấy hỏi, hắn rất nhanh thu hồi kinh diễm đổi lại vẻ mặt chán ghét, trào phúng khinh thường: “Tiện nhân chính là tiện nhân, cho dù có trang điểm đẹp đẽ đi nữa cũng vẫn là ma lem !” Nói xong, giận dữ phất tay áo, xoay người liền đi.

“Ngươi ——” ta trợn tròn hai mắt, quả thực không thể tin được những gì mình vừa mới nghe thấy! Run run tay chỉ vào bóng lưng ngạo mạn của hắn, rõ ràng ta trang điểm như vậy rất thỏa đáng, rất đẹp, hắn vẫn cứ muốn dùng lời khó nghe châm chọc ta! Kinh diễm chính là hắn, xem thường cũng là hắn, có ai  chọc giận người khác như hắn thế không? !

Ngực phập phồng hơi mất tiết tấu, nhưng nghĩ rồi nghĩ ta lại đem lửa giận đè xuống, hắn giận dữ rời đi chẳng lẽ là đang bực chính mình đối ta kinh diễm? Chẳng lẽ là hắn đang lấy cáu kỉnh che dấu thất thố? Có khả năng! Cực kỳ có khả năng!

Nghĩ đến đó, ta khóe miệng vểnh cao, lửa giận được hảo tâm tình thay thế. Cười ra tiếng, vừa cười, vừa ra khỏi phòng đóng cửa, đuổi theo sau Liệt Minh Dã. Ha hả, hắn thật đúng là tên tiểu tử thối, cố làm bộ làm tịch. Hắn dường như… đã có chút thay đổi!

Ngồi xe ngựa tới hoàng cung, công trình kiến trúc hùng vĩ này cùng trong tưởng tượng không sai là bao, khác với tử cấm thành hai đời Thanh, Minh. Hoàng cung ở thời đại không có trong lịch sử này là chân chân chính chính kim bích (tường vàng) huy hoàng!

Xuống khỏi xe ngựa, cửa cung sớm đã có người chờ, đúng là tiểu thái giám mấy ngày trước thay mặt trang phi đưa lễ cho ta, Lai Hỉ. Hắn thấy ta cùng với Liệt Minh Dã xuống xe, vội vàng cười meo meo mà chào đón, phất trần nhẹ phất, dẫn đường cho hai người chúng ta.

Đi vào hoàng thành ta thiếu chút nữa cười ra tiếng, hóa ra bố cục bên trong thành này cùng cố cung Bắc Kinh tương tự như vậy! Ngẫm lại cũng đúng, hoàng thành hoàng thành, cho dù có khác nhau cũng là đại đồng tiểu dị( giống nhiều  khác ít), không cần ngạc nhiên lắm.

Liệt Minh Dã ở bên cạnh ném tới ánh mắt khó hiểu, ta lấy dư quang liếc nhìn, chỉ thấy hắn đang nhíu mày, mím môi, hiển nhiên không hiểu tại sao ta tiến vào hoàng thành không khẩn trương tán thán, trái lại bình tĩnh như thường.

Ha hả, hắn đâu có biết ta là người thế giới tương lai, lại đâu có biết ta đã từng nhiều lần du lịch cố cung Bắc Kinh! Không để ý tới nghi hoặc của hắn, ta cúi đầu cười nhạt, theo Lai Hỉ đi đến nơi ở của Trang phi ,”Minh Hỉ cung” .

Bước vào chính cung của “Minh hỉ cung”, chỉ thấy thái giám xếp hàng hai bên trái phải, bên sườn trong chính cung là cung nữ. Ghế nằm trong chính cung trống rỗng, Lai Hỉ dẫn hai người chúng ta hướng về căn buồng bên trái. Rèm châu vén lên, đi vào, chỉ thấy Trang phi dựa nghiêng trên ghế nhắm mắt dưỡng thần, hai cung nữ chia nhau bóp vai, đấm chân cho nàng.

Lai Hỉ ý bảo hai người chúng ta dừng bước, hắn lanh tay lẹ chân đi tới bên cạnh Trang phi khom người gọi nhẹ, “Nương nương, Liệt thiếu gia và Lăng cô nương tới rồi.”

Âm rơi, Trang phi chầm chậm mở ra một đôi mắt đẹp, lúc nhìn thấy hai người chúng ta thì lộ ra một nụ cười ôn nhu, cung nữ đỡ nàng ngồi dậy.

Thấy thế, ta và Liệt Minh Dã cùng tiến lên hành lễ.

Nàng khoát khoát tay ý bảo miễn đi, từ cung nữ dìu đứng lên, đem Liệt Minh Dã đánh giá, một mặt đánh giá, một mặt gật đầu cười nói, “Không sai, khôi phục rất khá.” Dứt lời ánh mắt chuyển hướng ta, đem ta đánh giá từ đầu tới chân, vẻ tươi cười càng sâu thêm, “Ừm, xinh đẹp, rất hợp với ngươi!”

“Tạ ơn nương nương ban thưởng, tạ ơn nương nương khích lệ!” Ta nhếch cánh môi lộ ra một nụ cười, đừng nói xinh đẹp, cho dù không đẹp cũng phải nói là đẹp, trừ phi ta không muốn sống nữa.

Ba người chúng ta phân chủ khách ngồi xuống, ta với Trang phi câu được câu chăng trò chuyện, nội dung nói chuyện chỉ là chút thêu thùa, may vá, ta tuy là người thế giới tương lai, nhưng nhờ có chuyên môn, đối đáp trôi chảy.

Chỉ khổ cho Liệt Minh Dã, hắn không biết những thứ đó, chán ngắt ngồi bên cạnh không nói được câu nào, mà Trang phi cũng không hỏi hắn. Hắn gục đầu xuống, sợi tóc như tơ che khuất gương mặt, tuy không nhìn thấy nét mặt, ngờ rằng tâm trạng hắn lúc này chả có chỗ nào tốt.

Trò chuyện trò chuyện, nghe thấy một tiếng “Hoàng thượng giá lâm “, ta và Trang phi tức thì ngừng tiếng, Trang phi mặt lộ hỉ sắc, Liệt Minh Dã ngẩng đầu lên. Ta dìu Trang phi đi ra khỏi buồng, Liệt Minh Dã theo sau.

“Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng!”

“Dân nữ tham kiến Hoàng thượng!”

“Thảo dân tham kiến Hoàng thượng!”

Ba người chúng ta đồng thanh, hành lễ.

“Ha hả, miễn đi miễn đi.” Hoàng thượng nâng Trang phi dậy, ta lui tới một bên.

Hoàng thượng dìu Trang phi ngồi xuống ghế nằm ở chính cung, hai người chúng ta thức thời lui ra.

Không bao lâu, Trang phi tiễn Hoàng thượng đi ra, nghe Hoàng thượng thương tiếc nói, “Yến tiệc có thể bắt đầu trước, không cần chờ Trẫm, đừng để mình đói bụng.”

Trang phi lộ ra nụ cười ôn nhu ngọt ngào, nhẹ lắc đầu, cầm tay hắn tình ý miên miên* nói, “Hoàng thượng nên lấy quốc gia đại sự làm trọng, thần thiếp sẽ chăm sóc tốt bản thân” Nói đoạn, ngừng một chút, tiếp tục, “Khi chập tối Hoàng thượng nhớ kỹ truyền thiện(bữa ăn), đừng vì vất vả quốc sự mà không lo thân mình , thần thiếp dù muộn thế nào cũng chờ Hoàng thượng trở về.” Nói xong lời cuối cùng, nàng xấu hổ đỏ mặt.

*ý là liên tục, không ngừng

Thấy thế, ta trợn tròn hai mắt, vẻ thẹn thùng này thật đẹp, làm người ta nín thở!

Lời nàng nói làm cho được Hoàng thượng động tình, nắm chặt tay nàng, muốn cúi đầu hôn môi nàng lại e ngại có ta ở đây, thế lại thôi.

Nhìn Trang phi ngượng ngùng cùng Hoàng thượng động tình, ta nhịn không được thán phục trong lòng: giỏi cho Trang phi! Không chỉ dịu dàng thiện giải nhân ý(hiểu lòng người), còn đem mỗi một chữ, mỗi một câu đều nói vào tâm khảm của Hoàng thượng, khó trách Hoàng thượng sủng nàng như thế!

~♥

10 cảm nghĩ về “Tướng công 14 – C21.2”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s