Ta muốn lái xe Benz 6.2

Edit: Sal

Cô vội vàng bắt lấy chìa khóa xe rồi đẩy cửa chạy ra ngoài, lái xe một đường bão táp, thầm nghĩ trốn khỏi cảm giác tràn ngập áp bách cùng khó thở ấy, càng xa càng tốt.

Phanh!

Thời điểm xe đụng vào, Đồ Hạ Mĩ căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết là đột nhiên nghe được một tiếng nổ lớn, xe một trận kịch liệt chấn động, tiếp theo thì đầu óc trống rỗng, trái tim đập kịch liệt, chân phải thì từ trên chân ga đổi đến chân phanh, giẫm mạnh.

Một giây trước cô còn nhớ rất rõ ràng, xe cô đang đi thẳng trên đường cái, làm sao mà giây tiếp theo xe cô đã trượt lệch vào bên làn đường?

Ba chữ tai nạn xe đột nhiên hiện lên trong đầu cô, làm cô giật mình nhận ra chuyện gì đã xảy ra.

Cô ngoảnh đầu nhìn ngoài của sổ xe, chỉ thấy một chiếc xe trong nước đầu đụng lõm đang dừng bên phải xe cô ,đèn xin nhan biến dạng vỡ nát như đang cầu cứu lập lòe chớp tắt chớp tắt.

Chủ chiếc xe trong nước vẻ mặt phẫn nộ đẩy cửa xe ra, đi xuống xe, trước tiên gã đi đến đằng trước xe mình thăm dò tình hình tổn hại, sau đó mới nghiến răng nghiến lợi đến đập cửa xe của cô.

Khấu khấu khấu.

Cô hạ cửa kính xe xuống.

“Này cô, con mẹ cô rốt cuộc có biết lái xe không, có bằng lái không nha?” Đối phương giận không thể át hướng cô rít gào hỏi.

Đồ Hạ Mĩ tâm tình vốn cũng đã không tốt, vừa nghe đối phương mở miệng liền ân cần thăm hỏi người mẹ cô chưa từng có, lửa giận nhất thời như núi lửa bùng nổ.

Cô dùng sức gỡ dây an toàn, ra sức đẩy cửa xe, sau khi xuống xe lại dùng sức đóng sầm cửa xe.

“Con mẹ anh mới rốt cuộc có biết lái xe hay không!” Cô lớn tiếng gào lại.

“Cô nói cái gì?” Đối phương khó có thể tin trợn mắt, hung ác trừng mắt nhìn cô.

“Anh nói cái gì, thì tôi nói cái đó!” Cô không chút sợ hãi trừng mắt trả lời, một bộ muốn cãi nhau muốn đánh nhau lão nương đều phụng bồi.

“Được, cô nói chuyện này phải giải quyết thế nào? Cô đụng xe tôi thành như vậy!” Đối phương hỏi.

“Tôi đụng xe anh thành như vậy? Là ai đụng ai nha?” Cô giễu cợt nói.

“Đương nhiên là cô đụng tôi!”

“Rõ ràng là anh tới đụng tôi, chẳng lẽ anh ngay cả nguyên tắc xe đi thẳng đi trước cũng không biết sao? Còn dám nói tôi đụng anh, thật sự là buồn cười!” Cô cười lạnh trào phúng.

“Đèn xin nhan của tôi còn đang bật, xe tôi cũng đã gần lên làn, cô lại từ phía sau đánh lên, vậy không phải lỗi của cô thì là lỗi của ai?”

“Nếu thật là tôi từ phía sau đánh lên đến, đầu xe của anh sao lại lõm thành như thế? Đầu xe của tôi lại không có việc gì? Này anh, anh tưởng nói khoác cũng phải làm cho rõ tình huống cái đã, quả thực là kì cục!”

“Cô nói cái gì?” Đối phương nháy mắt siết chặt nắm đấm.

“Tôi nói anh kì cục!Thế nào, muốn đánh lộn a?”

“Cô – được, một khi đã vậy thì gọi cảnh sát đến.”

“Được nha, gọi nha, tôi sợ anh chắc?” Kết quả là, nửa tiếng sau, Đồ Hạ Mĩ vì không mang bao da ra ngoài, cho nên cũng không mang bằng lái, hộ chiếu hay bất cứ giấy tờ gì có thể chứng minh thân phận cô, nên bị cảnh sát tạm giữ ở cục cảnh sát, bất đắc dĩ cô đành phải gọi điện cho Đồ Thu Phong cầu cứu. Nhưng làm cô nằm mơ cũng không nghĩ đến là, người đến cục cảnh sát bảo lãnh cho cô không phải Đồ Thu Phong, mà là chồng cô ,Cô Thần Phong.

Nhìn thấy anh đột nhiên xuất hiện, cô quả thật bị dọa ngây người, cô không nghĩ tới Thu Phong sẽ báo cho anh, thật ra là lúc Thu Phong hỏi cô có báo cho anh không, cô còn lừa Thu Phong nói anh gần đây rất bận, cô không muốn để loại việc nhỏ này quấy rầy anh làm việc, kết quả không nghĩ tới Thu Phong lại hoàn toàn phớt lờ cô ám chỉ, vẫn báo cho anh.

“Có bị thương không?” Cô Thần Phong nhanh chóng đi đến trước mặt cô, vẻ mặt vừa lo vừa nghiêm túc vội vàng đem cô nhìn từ đầu đến chân một lần.

Cô cúi đầu, trầm mặc lắc đầu với anh. Cô không thể giả vờ như không có việc gì đối mặt anh, vì chỉ cần nhìn thấy mặt anh, cô sẽ không kìm được nhớ tới hình ảnh nữ minh tinh ôm hôn anh trên mặt báo.

“Không bị thương là tốt rồi.” Anh như là thở mạnh một hơi.“Xe của em đâu? Anh không thấy ở bên ngoài.”

“Đồng nghiệp em và người của công ty bảo hiểm vừa tới đưa đi đi rồi,” Cô đáp.

“Vậy chuyện này có thể giao cho công ty bảo hiểm xử lý? Chúng ta có thể đi rồi?”

“Chỉ cần đưa bằng lái và hộ chiếu cho cảnh sát xem qua là được.” Cô gật đầu trả lời.

“Sao em không nhìn anh nói chuyện?”

Đồ Hạ Mĩ cả người cứng đờ, hoàn toàn đáp không nên lời, tiếp theo cô nghe anh than nhẹ một hơi, sau đó thì thấy anh đưa tay qua nắm lấy cô, mãi đến lúc xong xuôi mòi thủ tục dắt cô đi ra cục cảnh sát, đưa cô lên xe ngồi mới thôi.

Giữa khoảng thời gian đó, anh cũng chưa nói gì nữa với cô, nhưng bàn tay dắt tay cô lại rất kiên định, không mảy may do dự, cũng không có bất cứ cảm giác bất an hay áy náy gì.

Chẳng lẽ anh thực nghĩ đến cô không hề xem báo, đến bây giờ vẫn không biết cảnh anh cùng nữ nhân khác thân thiết đã đăng báo rồi ư? Ngồi trong xe cô nhịn không được bắt đầu miên man suy nghĩ, không ngờ lại nghe thấy anh đột nhiên mở lời.

“Xin lỗi.”

Anh nói xin lỗi làm cô kìm lòng được quay đầu nhìn anh một cái, sau đó lại lập tức thu hồi ánh mắt, lại lần nữa nhìn chằm chằm giầy mình.

“Người nên nói câu này là em.” Cô thong thả lắc đầu nói, trong giọng nói không khỏi toát ra sự đánh trống lảng.“Thực xin lỗi, còn để anh vì em chạy một chuyến, em vốn hy vọng Thu Phong không cần nói, không ngờ là cô ấy vẫn nói.” Cô Thần Phong trầm mặc một chút.“Vì sao ngăn Thu Phong nói cho anh biết em xảy ra tai nạn xe?”

“Anh đang làm việc, hơn nữa em cũng không bị thương, thật sự không cần vì một chuyện nhỏ như vậy quấy rầy anh làm việc.”

“Anh không ngại bị quấy rầy, đối với anh mà nói, mọi chuyện của em đều không phải việc nhỏ.”

Ngữ khí nghe qua rất nghiêm túc, nhưng khóe miệng của cô lại không nhịn được trào phúng nhếch  một cái.

“Phải không?” Cô lạnh nhạt nói.

Anh thừa dịp dừng xe chờ đèn xanh quay đầu nhìn cô.“Em nhìn thấy bài trên báo rồi, đúng không?” Anh đột nhiên mở miệng hỏi.

Đồ Hạ Mĩ cả người cứng đờ.

“Ngày hôm qua sinh nhật anh, tổ làm phim và diễn viên giấu anh chuẩn bị tiệc sinh nhật cho anh, mãi đến lúc anh tuyên bố kết thúc công việc mới nói cho anh biết. Anh cũng không quên sáng hôm qua hứa với em về nhà sớm một chút, nhưng  cũng không có biện pháp bỏ qua ý tốt của mọi người, hơn nữa di động ở đằng ấy hoàn toàn không thu được tín hiệu, bởi vậy không thể nào báo cho em một tiếng. Mà ảnh chụp trên báo chính là tại lúc ấy bị chụp được, mọi người đều ở.” Anh trầm tĩnh nhìn cô, chậm rãi giải thích với cô, nhưng cô vẫn đang không chịu nhìn anh.

“Em không tin lời anh phải không?” Anh hỏi.

Cô không trả lời anh. Kỳ thật cô cũng muốn tin tưởng anh, nhưng bức ảnh trên báo kia tuyệt không đơn thuần như anh nói, bởi vì nữ minh tinh kia không phải chỉ hôn má anh, mà là trực tiếp miệng đối miệng hôn môi anh.

Anh nói mọi người đều ở, nhưng trong ảnh lại hoàn toàn nhìn không đến còn có những người khác ở. Cô nên tin tưởng lời anh nói sao? Mà anh sao phải cần giải thích với cô chứ? Vì các con sao?

Nếu là vì các con, thì cô xác thực phải tin tưởng anh mới đúng. Dù sao tục ngữ đã nói, gia hòa vạn sự hưng.

“Em tin anh.” Cô gật đầu.

“Không cần nói dối, anh biết em nhất định không tin anh. Bởi vì đến bây giờ, em thậm chí cả nhìn anh cũng không thèm liếc mắt một cái.”

Cô cả người cứng ngắc ngồi tại chỗ, không hề nhúc nhích.

“Em không tin lời anh, đúng hay không?” Cô Thần Phong lại hỏi một lần.

Đồ Hạ Mĩ rốt cục chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn anh. Biểu tình của cô có chút căng thẳng, sắc mặt trắng bệch, một đôi mắt chứa đầy đau thương và yếu ớt khiến anh cảm giác như bị người hung ác đạp một cái.

Bài báo về chuyện xấu của anh thật sự làm cô tổn thương lớn như vậy sao?

Chết tiệt phóng viên! Chết tiệt tòa báo! Chỉ biết đưa tin bóng gió, viết vài bài báo bát quái không thật, đấy là lý do anh chán ghét bọn họ, chú trọng riêng tư, cho dù tác phẩm danh tiếng đã sớm vang dội khắp trong ngoài nước, nhưng vẫn không nhận truyền thông phỏng vấn.

Đáng giận! Anh vừa mới vì quan hệ của họ đang từng ngày gần tới hạnh phúc và mỹ mãn mà thấy vui sướng, thì không ngờ một bài tin vớ vẩn không phụ trách nhiệm liền phá hủy hết thảy. Rõ là báo chí chết tiệt!

Cô Thần Phong tức giận mím chặt môi, hai tròng mắt tối đen vụt lóe lên một tia lãnh khốc. Anh thề, anh nhất định sẽ khiến gã phóng viên viết bài báo bậy bạ đó và tòa báo đăng cái tin đó hối hận không kịp.

“Bây giờ em có thể không tin anh không sao, nhưng anh sẽ dùng sự thật chứng minh mọi thứ kia đều chỉ là tin giải trí phóng viên đồn vớ đồn vẩn, tự biên tự diễn, một tẹo chân thực cũng không có.” Anh trầm giọng cam đoan với cô,“Em chờ xem, anh sẽ bắt bọn họ công khai xin lỗi vì bài báo không đúng sự thật ấy.”

~♥

5 thoughts on “Ta muốn lái xe Benz 6.2”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s