Ta muốn lái xe Benz 5.2

Edit: Sal

Warn 16+

Nha, trời ạ! Nếu không phải bị anh ôm, thì cả người cô nhất định sẽ xụi lơ trên sàn rồi.

Cảm giác anh đặt cô lên giường, cảm giác anh áp trên người cô, cách quần áo âu yếm bầu ngực cô, làm dấy lên một luồng nhiệt cơ hồ phải thiêu cháy cô. Cô khó nhịn rên rỉ trong miệng anh, không tự giác đưa tay bám lấy anh, đồng thời cảm giác anh đem cái ấy cứng rắn chen vào giữa hai chân cô, cách quần áo của hai người chà xát cô.

Nụ hôn của anh là như thế nóng bỏng lại ôn nhu, tay anh cũng vậy, chỉ có phần cứng rắn của anh mới khiến cô cảm thấy đau đớn cùng run rẩy muốn khóc.

Dục hỏa nhanh chóng thiêu đốt, làm cô bất lực rên rỉ, khát vọng không ngừng đẩy mình vào vòng tay anh.

Anh rốt cục động thủ cởi quần áo trên người cô, mà cô cũng không chịu nhàn lôi kéo áo choàng tắm của anh, thỏa mãn khát vọng muốn chạm vào anh của mình. Cô còn nhớ rõ hình dáng trần trụi hoàn mỹ của anh trong phòng tắm lúc nãy, từ ban nãy cô đã có thôi thúc muốn tự tay chạm vào anh, hiện tại cô rốt cục có thể làm mộng tưởng xấu hổ khó mở miệng ấy trở thành sự thật.

Anh trơn nhẵn mà rắn chắc, xúc cảm tốt đến mức khiến cô suýt nữa rên rỉ ra tiếng. Tay cô mơn trớn vồng ngực trơn nhẵn của anh, đi xuống đến phần cơ bụng rõ ràng của anh, lúc muốn xuống chút nữa, thì lại bị anh cầm, đưa tay cô lên trên đỉnh đầu cô gắt gao giam giữ.

Ánh mắt anh nóng cháy, hơi thở dồn dập, kiên đĩnh để ở lối vào của cô không ngừng cọ xát cô, làm cô không thể nhịn được nữa run run cong người lên cầu xin anh.

Anh rốt cục vọt vào trong cơ thể cô, thỏa mãn cầu xin của cô. Anh một lần lại một lần ở trong cơ thể cô rong ruổi, thẳng đến cao trào ập tới, đưa hai người họ song song cuốn vào thỏa mãn mới thôi.

Đêm tân hôn rất mỹ mãn.

Sáng sớm, chân trời phương đông dần dần sáng lên, ánh bình minh xuyên qua rèm cửa lén lút lẻn vào nhà, làm tỉnh giấc nam nhân trên giường.

Nam nhân mở mắt đầu tiên là nhìn bốn phía một cái, đột nhiên như nhớ tới cái gì đó nhanh chóng cúi đầu xem xét, chỉ thấy nữ nhân làm lòng anh nháy mắt thít chặt đang cuộn tròn trong lòng anh say ngủ.

Nhìn cô, anh không tự chủ được thở dài một hơi. Anh không phải đang nằm mơ, tối hôm qua hết thảy đều là sự thật, cô thật sự đã là vợ anh rồi,

Hơn tám năm……

Đồ Hạ Mĩ, anh thật sự không nghĩ tới mình vẫn còn nhớ rõ cô.

Ngày đó khi thấy cô ở nhà hàng, anh cơ hồ liếc mắt một cái liền nhận ra cô là cô gái tám năm trước ấy, anh không biết mình đến tột cùng là làm thế nào, bởi vì cô quả thực thay đổi rất nhiều. Khuôn mặt vốn ngây ngô bây giờ được sự chín chắn thay thế, vốn là áo phông, quần bò cùng giày vải cũng được thay thế bởi đồ công sở gọn gàng cùng giày cao gót, còn có thần thái tràn ngập tự tin ấy, hoàn toàn là dáng vẻ của một nữ cường nhân thành công trong sự nghiệp.

Cô của tám năm trước và cô bây giờ cơ hồ có thể phán là hai người, nhưng  ngay cả như vậy, anh vẫn từ ánh mắt đầu tiên đã nhận ra cô, còn không dám tùy tiện chớp mắt, chỉ sợ trong lúc anh nháy mắt cô sẽ đột nhiên biến mất không thấy.

Ngay lúc đó anh cũng không biết tất cả hành động vô ý thức ấy đại biểu cái gì, thẳng đến cô đột nhiên té xỉu trước mặt anh, dọa anh suýt nữa bị đau tim, sau đó khi cô muốn rời đi lại không chút nào quyến luyến, thậm chí cả điện thoại cũng không tính lưu cho anh, thì anh mới vừa sợ vừa hoảng vừa tức hiểu ra mình  thích cô, anh không muốn mất cô, không muốn lại một lần nữa mất đi cô.

Anh nghĩ, tám năm trước anh đã thích cô, bằng không với tính cách của anh sẽ không chấp nhất muốn giúp một người như vậy, cho dù là điên rồi cũng không thể.

Đáng tiếc tạo hóa trêu người, trước khi anh kịp hiểu rõ chuyện này, người anh trai từ sau khi ba mẹ ly hôn ở tại Hongkong lại xảy ra tai nạn xe nghiêm trọng, mệnh ở sớm tối, khiến anh không thể không bỏ xuống hết thảy — bao gồm cô, suốt đêm dẫn theo mẹ đi Hongkong.

Anh trai anh vẫn không thể vượt qua, sau tai nạn xe ba ngày thì qua đời, để lại ba mẹ thương tâm muốn chết.

Công ty của ba ở Hongkong, cho nên anh không rời không, mẹ vì gom góp kỷ niệm cuộc sống của anh trai sau khi chia cách với bà, cũng không chịu rời Hongkong. Mà anh biết rõ ba mẹ cần anh làm bạn, dưới tình huống ấy , anh làm sao có thể bỏ lại hai người già, một mình trở lại Đài Loan sống? Cho nên anh cũng đành phải đi theo ở lại, hơn nữa ở lại thấm thoát đã là tám năm.

Tám năm qua anh sống rất bận rộn, ngoại trừ kiên trì với hứng thú của mình ra, anh còn phải kiêm cả phần trách nhiệm của anh trai, vào công ty của ba công ty học quản lý.

Có lẽ anh thật là thiên tài đi, cho dù quản lý và đạo diễn là hai lĩnh vực hoàn toàn bất đồng, nhưng anh bắt tay làm lại đồng dạng thuận buồm xuôi gió, cũng trong tám năm ngắn ngủn làm cho ba yên tâm đem công ty toàn quyền cho anh quản lý, sau đó cùng mẹ nối lại tình xưa du lịch vòng quanh thế giới.

Bất quá ba có lẽ không nghĩ đến, ông chân trước mới đi, anh chân sau cũng đi theo chuồn mất, học theo giao công ty cho người làm anh yên tâm khác.

Anh thật sự rất mừng mình đã quyết định như vậy, bởi vì nếu anh không làm thế, thì sẽ không gặp lại cô, sẽ không biết cô thay anh sinh đôi hai đứa con, lại sẽ càng không cùng cô kết hôn, danh chính ngôn thuận có được cô.

Vợ của anh.

Của anh.

Anh không biết cảm giác thỏa mãn không giải thích được bằng lời này rốt cuộc là từ đâu mà đến, nhưng là, anh rất thích loại cảm giác ấy, thích cảm giác cô là của anh, không phải của người khác. Cho nên những nam nhân thích cô, thưởng thức cô, tốt nhất đều hết hy vọng cút xa một chút, bởi vì cô, Đồ Hạ Mĩ, là của Cô Thần Phong anh, bất luận kẻ nào đều đừng vọng tưởng đến gần cô một bước.

Cả đời cũng đừng tưởng.

Nếu đã kết hôn, hai vợ chồng đương nhiên được cùng một chỗ, cho nên ngoài dự đoán của mọi người, Đồ Hạ Mĩ cùng các con lại chuyển ra khỏi nhà của Dịch Ngạo Dương và Đồ Thu Phong còn sớm hơn Đồ Đông Nhan.

Chuyển nhà không khó, bởi vì đồ đạc của ba mẹ con họ thiếu được thảm thương, chỉ cần tốn một buổi tối đóng gói, lại tốn một chuyến xe vận chuyển, tiếp đó là đại công cáo thành rồi.

Cho nên cô căn bản không cần xin nghỉ, có thể đi làm như bình thường. Về chuyện Cô Thần Phong có nói qua muốn cô từ chức, bởi vì anh chỉ nói qua một lần ấy sau đó không nhắc lại nữa, vì thế cô vẫn nghĩ anh quyết định tôn trọng ý kiến của cô, không ngờ sự thật lại không phải như thế.

Bốn giờ chiều ngày hôm ấy, cô chợt thấy Cô Thần Phong đi vào cửa chính, cô kinh ngạc lập tức đi từ sau quầy ra đón anh.

“Sao anh lại tới đây?” Cô nhìn anh hỏi.

“Bởi vì nhớ em.” Anh mỉm cười nói.

Lời anh làm cô nháy mắt đỏ mặt lên, nhanh chóng quay đầu nhìn về bốn phía, lo lắng có người sẽ nghe được anh nói những lời này. Hoàn hảo, mọi người đều bận việc của mình.

“Đừng náo loạn.” Cô đỏ mặt nhẹ giọng mắng,“Anh rốt cuộc là tới làm gì?” Cách thời điểm cô tan tầm còn ít nhất hai tiếng.

“Anh đến xem xe.” Anh nói với cô, sau đó như là muốn chứng minh mình không nói dối, tự giác đi đến một chiếc xe cách anh gần nhất, làm bộ làm tịch vòng quanh xe hết nhìn đông tới nhìn tây.

“Đừng náo loạn, anh rốt cuộc muốn gì đó?” Đồ Hạ Mĩ hoàn toàn không tin lời anh, nhịn không được kéo anh đến phía sau xe, tránh khỏi phạm vi nhìn của đồng nghiệp truy hỏi.

“Anh không phải đã nói rồi sao? Anh đến xem xe.” Anh dùng vẻ mặt vừa vô tội lại bất đắc dĩ nói.

“Muốn xem xe nhìn chiếc e500 là được rồi , chiếc kia vừa kinh điển, thon dài, tao nhã vừa khí phái, đẹp tựa như một quyển sách kinh điển làm cho người ta yêu thích không buông tay, đã muốn không thể soi mói, lẽ nào anh còn chưa hài lòng?” Cô nhịn không được trợn trắng mắt.

“Anh lại chưa nói mua cho anh.”

Cô ngẩn ngơ, ngờ vực nhìn anh.“Không phải mua cho mình, anh muốn mua cho ai?”

“Bí mật.” Anh nói.

~♥

5 cảm nghĩ về “Ta muốn lái xe Benz 5.2”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s