Tướng công 14 – C20.2

Edit: Sal

Hôm sau, ta vác hai con mắt gấu mèo hầu hạ Liệt Minh Dã rửa mặt. Lén nhìn hắn, hắn không có mắt gấu mèo cũng không có vết tích ngủ không ngon, cả người nhìn qua không khác bình thường. Ta bực trong lòng, hắn thật gian ác, quấy nhiễu mộng đẹp của ta, chính mình lại không bị ảnh hưởng!

Lòng ôm hờn dỗi không chỗ phóng thích từ sáng sớm cho tới sau ngọ thiện, ta bưng sắc hảo chén thuốc trở lại “Trúc uyển “, đi tới giữa viện thì dừng bước, chỉ vì có thanh âm từ phòng nội truyền ra. Dựng thẳng tai, rất nhanh liền nghe ra thanh âm của một nam một nữ , phân biệt là Liệt Minh Dã và Mục Liễu Nhứ.

Nếu Mục Liễu Nhứ đến xem hắn, vậy ta bây giờ không nên đi vào mới tốt, trong tay chén thuốc vẫn còn nóng, không bằng đợi lạnh chút lại bưng đi cho hắn dùng.

Nghĩ đến đó, ta xoay người đang muốn đi, chân trái mới bước ra thì ngừng, bởi vì nghe thấy Mục Liễu Nhứ nhắc đến tên của ta!

Thân thể tự động quay lại, nếu nghe thấy tên mình thì không có đạo lý rời đi. Nhẹ bước chậm rãi di động, tận lực không phát ra âm thanh tới sát cửa phòng… Lấy lưng dán trụ cửa, lần đầu tiên trong đời ta thành kẻ nghe lén!

“Cho Tiểu Lạc thấy Thương Sí đi, ngươi không biết vẻ mất mát của nàng ngày ấy. Ta từng làm mẫu thân, hiểu rõ cảm thụ của nàng.” Mục Liễu Nhứ tiếng nói ôn hòa, nhưng trong ôn hòa lại lộ ra mấy phần bất đắc dĩ.

Nghe vậy, lực chú ý của ta toàn bộ đều tập hợp lại, trong lòng cảm động đồng thời vừa thầm nghĩ, vì sao lại là từng làm mẫu thân? Sao lại dùng thì quá khứ?

Đem lỗ tai dán chặt cánh cửa, muốn nghe xem kế tiếp Liệt Minh Dã  trả lời. Chỉ là, nghe được cũng không phải là trả lời câu hỏi ấy, mà là một tiếng bi trầm thở dài, nghe thấy Liệt Minh Dã nói, “Ta có lỗi với ngươi.” Ngắn ngủi năm chữ uẩn hàm  bi sang cùng thê lương khó nói nên lời!

Trong phòng lặng đi, hảo một hồi lâu mới nghe thấy thanh âm lược hàm cay đắng của Mục Liễu Nhứ, “Chuyện đã qua, đừng suy nghĩ nữa.”

“Ta không cách nào không nghĩ, tình cảnh ngày ấy vẫn luôn trong đầu ta, trong lòng ta, nếu không phải ta, ngươi cũng sẽ không…” Nói đến đó không tiếp tục, không hiểu là Liệt Minh Dã tự cắt đứt hay là Mục Liễu Nhứ che miệng hắn.

Che miệng của hắn? Ta sao lại nghĩ như vậy? Ý nghĩ này bất khả tư nghị!

“Quá khứ đừng nói nữa, ngươi hảo hảo ngẫm lại, ta không hy vọng tiểu Lạc giẫm theo bước của, hài tử đối với một người mẹ mà nói rất trọng yếu.” Mục Liễu Nhứ thanh âm có chút khinh ách, yếu ớt, như có như không.

Nghe đến đây, lòng ta căng thẳng, hài tử của nàng bị sao vậy? !

Chờ đợi… Liệt Minh Dã hồi đáp nàng chỉ có im lặng!

Phòng nội tĩnh lạ thường, ta ở ngoài cũng có thể cảm giác được bên trong bi thương. Giữa bọn họ đã từng phát sinh chuyện gì? Phỏng là phải thống khổ đi, bằng không làm sao lại có đối thoại như ban nãy?

Nói chuyện bất thanh bất sở (không rõ ràng), khiến người ta suy tưởng liên miên…

Chén thuốc trong tay đã không còn quá nóng, nhiệt độ vừa phải, ta xem xét chén thuốc hắc hồ hồ, do dự một chút, cuối cùng gập ngón tay gõ cửa phòng.”Khấu, khấu, khấu ”

Trong phòng truyền đến tiếng bước chân, Mục Liễu Nhứ kéo mở cửa. Nàng nhẹ nhàng cười với ta, quay đầu nhìn Liệt Minh Dã trên giường, không nói gì thêm, rời đi.

Đóng cửa, ta bưng chén thuốc đi đến giường, đem chén thuốc đưa cho Liệt Minh Dã.

Hắn ngẩng đầu thì cả mặt bình tĩnh, đâu chỗ nào còn có bóng dáng bi thương, liền ngay cả bi khí bên trong phòng cũng theo Mục Liễu Nhứ rời đi!

Ta nhìn hắn uống thuốc không tiếng động thở dài, hà tất ư? Vì sao phải đem tình cảm chân thật của mình che dấu đi? Vì sao nhất định phải làm khổ bản thân như vậy? Ta không hiểu, hắn tuổi còn nhỏ sao lại lựa chọn phong bế chính mình tâm!

Tiếp nhận hắn đưa trả chén thuốc, định rời đi thì nghe thấy phòng ngoại truyền đến tiếng bước chân, nhân số đông đảo! Lập tức, ta phản xạ nhìn hắn, hắn sắc mặt hơi trầm xuống, hai mắt nhìn chằm chằm cửa phòng đang đóng chặt.

“Chi dát”  cửa mở, một mạt lệ ảnh ánh vào mi mắt, người tới xuất hồ ý liêu!

“Trang phi nương nương? !” Ta và Liệt Minh Dã trăm miệng một lởi, đều kinh ngạc, sao nàng tới đây mà không người thông báo! Ánh mắt hướng phía ngoài, thái giám, cung nữ theo nàng mà đến không ít, thậm chí còn có đội hộ vệ, xem ra việc độc trà lần trước làm Hoàng thượng đối với an nguy của nàng bắt đầu chú trọng cao độ!

“Ngươi có thương trong người, nằm đi.” Trang phi vào phòng, bước nhanh tới trước giường, ngăn Liệt Minh Dã hành lễ.

Ta từ trong kinh ngạc hồi thần, vội vàng phúc thân cấp nàng hành lễ, sau đó lui khỏi phòng chuẩn bị trà điểm(trà và điểm tâm).

Không biết Trang phi cùng Liệt Minh Dã nói cái gì, chỉ biết khi ta cầm trà điểm trở về thì trên mặt hai người bọn họ đều có ý cười, chỉ là Liệt Minh Dã hơi kém một chút.

Ta hai tay cầm chung trà đưa tới trước mặt Trang phi, nhẹ giọng nói, “Nương nương thỉnh dùng trà.”

Nàng mỉm cười tiếp nhận, chưa uống vội, mà là chuyển ánh mắt lên búi tóc của ta. Xem xét một lát, hỏi: “Vì sao không cài ngọc trâm mà bổn cung đưa cho ngươi?”

Nghe vậy, trong lòng ta “lộp bộp” một chút, theo phản xạ lấy tay che búi tóc không có bất cứ sức phẩm nào, nửa là xấu hổ, nửa  là khẩn trương trả lời, “Hồi nương nương, ngọc trâm rất quý trọng, dân nữ sợ đánh mất.” Đây là một cái cớ rách nát, chính ta cũng thấy được.

Nàng “phốc” cười một tiếng, cũng không có ý tứ trách tội, mà nói, “Sau này cài nó, ngươi xem ngươi, trên đầu trống trơn không có lấy một cái thủ sức(trang sức), lần sau bổn cung tuyển một ít thích hợp tặng cho ngươi.”

Lời vừa nói ra ta lập tức sợ hãi, lắc đầu nghĩ muốn cự tuyệt, nhưng lại nhìn thấy Liệt Minh Dã tươi cười cương ở bên môi, sắc mặt theo đó biến hóa vài lần.

“Ha hả…” Trang phi cười dài nhìn hai người bọn ta , ta thầm nghĩ nàng nói chuyện hảo trực tiếp, mặc dù khẩu khí không nặng, nhưng cũng rõ ràng trách cứ Liệt Minh Dã không hảo hảo đối đãi ta.

“Tạ nương nương ân thưởng, chẳng qua dân nữ bần tiện, không thể đeo danh quý thủ sức, mong nương nương…” Lời ta dừng ở đó, chỉ vì Trang phi nhấc lên nắp chung trà đối với ta lắc nhẹ , trong mắt ý cười ôn nhu mà kiên định, không tha cự tuyệt.

Thấy thế, ta nuốt xuống nửa câu nói sau, phúc lễ tạ ơn, “Dân nữ tạ ơn nương nương thưởng tứ.” Thôi, thôi, nàng đã muốn đưa liền tùy nàng, ta tiếp nhận là được.

Trang phi trò chuyện với Liệt Minh Dã ước chừng nửa canh giờ, lúc rời đi ta thay mặt Liệt Minh Dã tiễn nàng ra phủ. Nàng ngồi trên phượng kiệu, vén rèm lên nói với ta, “Nếu trong phủ vô sự ,vào cung theo bồi ta, dạy ta làm chút quần áo của tiểu hài tử.”

Nghe vậy, ta tròn mắt, một hồi lâu không hồi đáp.

“Nhìn bộ dáng ngươi ngốc đầu ngốc não, nên sẽ không quên chính mình có một đôi xảo thủ chứ?” Nàng lấy khăn lụa che miệng cười khẽ, hướng ta nghịch ngợm nháy đôi mi đen nùng cong dài.

“A, không, không có quên.” Ta hồi thần, vội vàng thưa.

Nàng cười gật đầu, buông rèm kiệu. Bọn tiểu thái giám vững vàng khởi kiệu, một đoàn người vây quanh nàng chậm rãi ly khai “Liệt phủ” .

Đứng ở cửa phủ ta dở khóc dở cười, nghe nàng nhắc tới ta mới hậu tri hậu giác phát hiện đối với sở thích của “Lăng Tiểu Lạc” ,ta hoàn toàn không biết gì cả!

May quần áo không làm khó được ta, bởi vì ta là một nhà thiết kế trang phục chuyên nghiệp. Nhưng hoàng cung này… Sách! Nhịn không được đánh cái rùng mình, gian kim lồng ấy làm người khác không dám khen tặng! Ta, bài xích nơi ấy!

~♥

23 cảm nghĩ về “Tướng công 14 – C20.2”

          1. vác chày ra đập, nhà ngươi đi đâu mất mặt h mới về hả, để bà phòng không chiếc bóng từ bấy đến giờ *0a 0a 0a * ~> đá ra ngoài đường ngồi *siu siu…* <- tiếng gió!!!!

  1. uay, uay, uay đừng nói là Mục LIễu Nhứ là tình cũ của em Liệt rồi có babe nhá, phản đối, đả đảo, không đượcccccccccccccccccc

    thank ss nha, hey lém, cố lên

  2. thsnks nàng nhìu, nhưng sal ơi, huhu…….ta nói này, nàng đừng giạn ta nha, cái theme nhà nàng….khó đọc quá, ta đọc xong 1 chap mà mắt hoa hết lên, huhu TT.TT

    Iu nàng nhìu!!!!!!!!!!!!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s