Tướng công 14 – C18

Chương 18: Ngươi không phải Lăng Tiểu Lạc

Edit : Sal

Trong thân thể Tiểu Thương Sí chảy xuôi máu của Lăng Tiểu Lạc cùng Liệt Minh Dã, tuy không phải con ruột của ta, nhưng ta lại không khắc chế được mong muốn thân cận hắn! Có lẽ từ lúc xuyên qua đến đây hợp lực sinh hạ hắn , thì giữa ta và hắn liền kết lại cùng nhau. Một khắc ấy, ta đã chính thức trở thành “Lăng Tiểu Lạc” !

Có vị mẫu thân nào giống như ta không thể ôm ấp hài tử của mình? Có vị mẫu thân nào muốn gặp hài tử của mình so với lên trời còn nan? Nhìn Hoàng thượng, Trang phi cùng hắn chơi đùa hết sức cao hứng, tiếng cười ấy , khuôn mặt ấy làm ta đau lòng!

Ta mạnh mẽ khép mắt xoay lưng, bước nhanh tới ngoài phòng, lấy lưng dựa tường, một tay che miệng cuồn cuộn rơi lệ. Không dám khóc thành tiếng, kiềm nén đến hảo khó chịu!

Mẫu tử liên tâm, ta khóc, bên trong phòng Tiểu Thương Sí cũng đi theo khóc lên. Khóc được đột nhiên, khóc được bi thương!”Oa —— oa ——” tiếng khóc lanh lảnh đâm vào tâm ta, ta cả kinh, vội vã trở lại phòng hướng giường nhìn lại… Chỉ thấy hắn giương cái miệng nhỏ nhắn, nhíu hai mắt phóng thanh khóc lớn, đầu nhỏ lắc qua lắc lại.

Hoàng thượng, Trang phi kinh ngạc, không biết vì sao thượng một khắc dương quang tươi sáng, giờ khắc này lại tựa như bạo vũ đột kích!

Sự xảy ra đột nhiên, mọi người đều mộng.

Tiểu Thương Sí khóc thút thít làm ta quên hết tất thảy, một tháng tưởng niệm hóa thành dũng khí thẳng tiến lên! Ta từ trong lòng Trang phi đoạt lấy hắn ôm trong ngực, khàn giọng ôn nhu an ủi, “Bảo bối ngoan, mẫu thân ở chỗ này…”

Trán hắn cọ cọ vạt áo ta, tay nhỏ bé lung tung huy vũ, bắt lấy áo ta không buông tay, cái miệng nhỏ nhắn bĩu bĩu thật đáng thương.

“Mẫu thân ở chỗ này, không khóc… Không khóc…” Ta cúi đầu dán cái trán hoạt nộn của hắn, bàn tay nhẹ nhàng vỗ về hắn nho nhỏ sống lưng. Ta chưa từng làm mẫu thân, nhưng mẫu tính bản năng lại thúc dục khiến ta tẫn lực an ủi hắn.

Nước mắt ta khi thiết thân cảm nhận được thân nhiệt ấm áp của hắn thì lại  lần nữa lan tràn, ta khóc được hung, hắn cũng hung, ý thức được điểm ấy ,ta áp lực bi hỉ trong lòng, miễn cưỡng đem nước mắt trào lên đều bức lui!

Ta nghĩ thân là mẫu thân chính là như vậy, không bỏ được hài tử của mình chịu một đinh điểm tổn thương, càng không hi vọng chúng không khoái nhạc!

Qua một lúc vỗ về an ủi, ta ngừng khóc, Tiểu Thương Sí cũng dần dần thôi khóc, oa trong lòng ta an tĩnh thiếp đi…

Thở dài một hơi, ta ôm hắn chậm rãi đi hướng giường, khom lưng cẩn thận buông hắn xuống, kéo qua chăn mỏng phía trong giường vì hắn đắp lên. Đầu ngón tay khẽ vuốt khuôn mặt nhỏ bé mềm nhẵn của hắn, lau lệ.

Trong phòng cực tĩnh, tĩnh lệnh ta chợt nhớ đến vừa nãy liều lĩnh từ trong tay Trang phi cướp hắn đi! Đầu óc lúc này “Ông” một tiếng trướng đại, nhanh chóng quay đầu nhìn lại phía sau…

Kinh ngạc, trong phòng nào còn có Hoàng thượng cùng Trang phi, những người khác cũng không ở, chỉ có Mục Liễu Nhứ đứng cách đó không xa mỉm cười nhìn ta.”Hoàng, Hoàng thượng đâu?” Ta vịn giường đứng lên, thanh âm nhịn không được run rẩy.

” Lúc ngươi dỗ Thương Sí thì Hoàng thượng đã rời đi, Minh Dã đi tiễn.” Nàng một mặt  nói, một mặt nhẹ bước lên, cách ta kém hai bước thì dừng lại.

Nàng thẳng hô Liệt Minh Dã tục danh, có thể thấy quan hệ giữa bọn họ cũng không phải đơn giản chỉ là thiếu gia cùng bà vú! Huống hồ, mục thị ba người đều nhận thức Liệt Minh Dã.

Mục Liễu Nhứ sao lại trở thành bà vú của Tiểu Thương Sí? Xem tuổi của nàng bất quá hai ba, hai bốn, có sữa liền chứng tỏ đã lấy chồng sinh con, sao nàng ta lại bỏ hài tử  của mình , ngược lại chăm lo Tiểu Thương Sí?

Xem ra, nơi này e là có đoạn quá khứ ta không biết…

“Hoàng thượng có tức giận không?” Ta thử dò hỏi, Hoàng thượng nguyên bản là mặt rồng đại duyệt, nhưng vì ta lại mất hứng.

Nàng lắc đầu, không trả lời.

Thấy thế, lòng ta căng thẳng. Có ý gì? Hoàng thượng là tức giận hay không có?

Nàng nâng tay khẽ vuốt mặt ta, nước mắt nhất nhất bị lau đi.

Ta kinh ngạc ánh mắt truy theo bàn tay vi ta lau lệ của nàng, tay nàng buông xuống bên người, ta đem tầm mắt theo bàn tay trắng noãn của nàng hướng lên, điều đến khuôn mặt mỹ lệ uẩn hàm mẫu tính quang huy của nàng.

Đột nhiên, trong đáy mắt ôn nhu của nàng ta bắt được một mạt đau thương, mạt đau thương này làm ta phản xạ nắm lấy cánh tay nàng. Đau thương tới cũng nhanh, đi cũng nhanh, như thật như mộng, ta mờ mịt nhìn tay mình, ta đây là sao vậy?

“Đêm khuya, muội nên trở về nghỉ ngơi đi.” Nàng ôn nhu nói, bên môi nổi lên một nụ cười ôn hòa.

Hồi thần, ta nhìn Tiểu Thương Sí… Hắn đã ngủ, mọi người đều đi, ta đích xác không tất yếu lưu lại cũng không có tư cách. Sắp rời đi, lần này quay lưng không biết đến bao giờ mới có thể gặp lại!

Lòng càng đau, cúi đầu, mâu sắc ảm đạm, ta di chuyển đôi chân mệt mỏi từng bước từng bước ly khai “Cúc uyển” .

“Cúc uyển” cùng nơi ta ở “Lan uyển” được kiến lập đối góc, bởi vì cúi đầu thất thần, nên không thấy đường, đương ta đi tới giữa đường thì kết kết thực thực đánh lên một cái “Tường” !”A…” Rên rỉ, cả người bị phản lực ngửa về phía sau, đồng thời lấy tay che trán.

Không thấy đau như dự đoán, một cánh tay nắm thắt lưng ta, đem cả người ta ôm vào trong lòng.

Ta vừa xoa trán, vừa ngẩng đầu, Liệt Minh Dã không phân ra hỉ nộ tuấn dung đập thẳng vào mắt.

“Tại sao làm như vậy?” Ta nghe thấy hắn hỏi, tựa như bình tĩnh, tựa như bối rối.

“Cái gì?” Ta từ trong mơ màng hoàn hồn, nhất thời không hiểu hắn nói cái gì.

“Ban thưởng.” Hắn đơn giản phun ra hai chữ, ánh mắt tập trung vào ta.

Nghe vậy, ta chớp mắt một cái, xốc lại tinh thần trả lời, “Hối lộ ngươi.”

“Ngươi cho rằng làm như vậy ta sẽ cho ngươi gặp Thương Sí sao?”

“Trên đời không có sắt đá tâm, chỉ có e ngại. Tâm thành sở trí, kim thạch vi khai*.” Ta nhẹ nhàng cười, nước chảy đá mòn, chỉ là vấn đề sớm muộn mà thôi.

*câu này chắc là kiểu: không có việc j khó, chỉ sợ lòng k bền, đào núi và lấp biển, quyết chí ắt làm nên

“Hừ, ngươi đối với bản thân thật có tự tin.” Hắn cười lạnh, cánh môi gợi cảm kéo lên một hình cung lệnh người mao cốt tủng nhiên.

Ta rùng mình một cái, nụ cười này khiến nhiệt độ chung quanh “Bá” rớt xuống vài độ. Đã là đêm tháng sáu, nhưng lại thanh lãnh như vậy!

Ta tự bảo mình không được lùi bước, nếu lùi bước liền vĩnh viễn không thể hưởng thụ đến khoái nhạc có con cái bên cạnh! Vì vậy, đón lấy ánh mắt băng lãnh của hắn, không úy kỵ!

Chúng ta cứ như vậy nhìn vào mắt đối phương, càng nhìn càng thêm một phần băng lãnh, cơ thể ta liền rét thêm một phần.

Hồi lâu, song đồng u thâm của hắn chậm rãi híp lại một phần ba, một câu kinh người trầm lạnh bắn ra, “Ngươi không phải Lăng Tiểu Lạc.”

Nghe vậy, ta kinh hãi, thân thể  thế đại não trực tiếp phản ứng. Dùng sức đẩy ngực hắn, ta lui ra sau hai bước kéo dãn khoảng cách quá mức sít sao với hắn trong lúc đó. Hai mắt mở lớn, tâm “Bang bang bịch” đập rất nhanh. Hắn dụng câu khẳng định, không có một đinh điểm nghi hoặc! Nhất thời ta có chút hoảng, ánh mắt cũng có vài lần trốn tránh.

Hắn biết rồi thì sao? Ta với Lăng Tiểu Lạc nguyên bản sẽ không giống nhau! Lăng Tiểu Lạc không dám, ta dám, Lăng Tiểu Lạc không có, ngày sau ta phải thế nàng có được! Bản chất bất đồng quyết định tương lai vận mệnh cách biệt!

Nghĩ đến đấy, ta ổn định tâm thần, ánh mắt không né tránh nữa, lại một lần nhìn hai mắt hắn một chữ một âm nói rõ ràng, ” ‘ Lăng Tiểu Lạc ’khi xưa đã chết, sau này chỉ có hoàn toàn mới ‘ Lăng Tiểu Lạc ’!”

Hắn không nói gì, trầm mặc. Ta tưởng thấy biểu tình của hắn, nhưng bóng cây theo gió chập chờn lại che lấp khuôn mặt hắn, cái gì cũng không thấy, tối như hũ nút.

Bóng cây rời khỏi mặt mặt hắn một khắc hắn cũng đã xoay người, nhìn bóng lưng dung nhập vào bóng đêm của hắn, ta rốt cuộc không thấy được gì, thậm chí cả tâm tình hắn lên xuống thế nào cũng không cảm giác được.

Ta và Lăng Tiểu Lạc vốn hoàn toàn bất đồng, cây kim sớm muộn cũng lòi khỏi bọc, chỉ không nghĩ là giờ phút ấy tới nhanh như vậy, ngắn ngủi một tháng mà thôi!

~♥

*lâu lâu đọc lại thấy liệt đệ thật là cool =))

24 cảm nghĩ về “Tướng công 14 – C18”

  1. khứa khứa, anh Liệt ghen với bé Sí, khứa khứa =3=, 1 điều đặc biệt nữa là nam chính truyện này mới 14 tuổi nên chị gái nào >15 thì đều “nằm ngoài vùng phủ sóng”, chứ không lại bảo là “cỏ non dâng miệng trâu già”

          1. a di đà phật, thiện tay thiện tay. trời ạ!! nữ chính 16t ah, *tay run run, miệng không nói lên lời* má ơi, vậy mà đọc từ đầu truyện tới giờ chứ tưởng 2 người = tuổi, hjc, nhầm với em Lạc Cơ Nhi của “tuyệt ái nô phi”, khưa khứa, zậy là “cỏ non” LMD tự chui vô miệng “trâu già” nhưng còn nai tơ LTL rồi. ^0^

          2. ta thấy từ đầu thì tiểu lạc ‘mới’ đâu có thích dã tiểu đệ đâu, chỉ xem dã đệ như con nít
            p.s: công nhận cỏ này non ~ mới 14 *o*

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s