Tướng công 14 – C15

Chương 15: Sát khí tiềm tàng

Edit: Sal

Một thân ảnh minh hoàng diệu mục, cao thiêu tiêm sấu* tiến nhập tầm mắt.

*nghĩa thô là vàng chói lóa, cao thanh mảnh

“Thảo dân Liệt Minh Dã cung nghênh Hoàng thượng!” Liệt Minh Dã hơi thẳng người một chút, tiếp đó khấu đầu lần thứ hai. Lần này là chính thức, lúc trước vi nghênh giá, đồng thời nhắc nhở tân khách trong phủ người tới là ai.

Phấn hồng ảnh đi theo minh hoàng lọt vào tầm mắt, đó là nữ tử trẻ tuổi một thân hoa phục, hai mươi xuất đầu. Tuy chỉ lộ một nửa dung nhan, cũng rất đẹp, rất đẹp… Giống như Nguyệt Cung tiên tử…

“Thảo dân Liệt Minh Dã tham kiến Trang phi nương nương.” Liệt Minh Dã đem nửa người trên thẳng dậy một chút, gật đầu mà nói.

Trang phi mỉm cười gật đầu.

Cuối cùng là tàng lam* ảnh lọt vào tầm mắt, đây là một nam nhân tuổi quá nửa trăm, một đầu trung bình, vóc người có chút phát phúc**. Khuôn mặt chính trực, chòm râu dưới cằm lấy mắt đánh giá dài chừng tam thốn. (khoảng 9CM tới 10CM).

*màu lam phớt hồng

**mập

Ba người này đều không mặc chính trang, hơi có vẻ tùy ý.

“Minh Dã gặp qua Mục bá bá.” Liệt Minh Dã nửa người trên so với lúc tham kiến Trang phi thì lại thẳng lên một chút, lúc này hắn chỉ hơi cúi đầu mà thôi.

Mục Cửu Sơn một mặt cười gật đầu, một mặt khẽ vuốt chòm râu.

“Ha hả, Minh Dã miễn lễ, bình thân.” Hoàng thượng có trương dung nhan tuấn tú, tiếng nói ôn hòa khinh ách, phú hữu từ tính. Mặt ngoài nhìn như thân hòa, nhưng trời sinh vương giả khí chất lại khiến người ta thân ở chỗ xa vẫn có thể cảm nhận rõ ràng!

Ta đem toàn bộ sự việc phát sinh ở cửa phủ thu tẫn đáy mắt, Hoàng thượng, Trang phi, trưởng bối Liệt Minh Dã bá bá, đại, trung, tiểu tam đẳng trọng lượng cùng tới, khác thêm triều đình quan viên cùng thương gia trên trường sinh ý bên trong phủ… Lão Thiên, Tiểu Thương Sí mặt mũi hảo đại, chỉ bất quá lễ mừng đầy tháng liền đưa tới thật nhiều nhân vật tề tụ!

Trong lòng ta vô cùng cảm thán sự tình phát triển ngoài sức tưởng tượng, giữa lúc cảm thán Liệt Minh Dã đứng dậy, theo Hoàng thượng mấy người vào phủ hướng chính sảnh mà đến. Quan viên, thương gia đều cúi sấp khấu đầu, trong miệng hô to “Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

Liệt Minh Dã nhượng ra chủ vị, Hoàng thượng ngồi xuống, Trang phi ngồi xuống bên trái hắn.

“Bình thân, đều ngồi đi, đừng vì Trẫm đến mà làm mọi người thấy câu nệ.” Hoàng thượng nhẹ nâng tay ý bảo chúng nhân ngồi xuống, mọi người sao dám, ngươi xem ta, ta xem ngươi, không ai dám đáp lại.

Thấy thế, Hoàng thượng thấp giọng cười, nhìn về phía đang đứng một bên Mục Cửu Sơn.

“Phụ thân, ngồi.” Trang phi vươn oánh bạch nhu di, đầu ngón tay điểm nhẹ chỗ trống bên trái mình.

Hai chữ “Phụ thân” làm ta vén mí mắt đánh giá hắn cùng Trang phi… Giữa hai người bọn họ có vài phần giống nhau! Nguyên lai là Hoàng thượng mang theo ái phi và ái khanh cùng nhau tham dự! Ba người bọn họ nếu đổi lại ở thế kỷ 21 đó là con rể, con gái cùng bố vợ.

“Tạ ơn Hoàng thượng, tạ ơn nương nương.” Mục Cửu Sơn khom người hành lễ, lễ nghi cổ đại xem trọng sâm nghiêm, hắn tuy là phụ, nhưng vẫn cần đối với phi tử nữ nhi cung kính.

Thấy hắn ngồi xuống, các tân khách còn lại lúc này mới lục tục ngồi xuống.

Liệt Minh Dã ngồi bên tay phải Hoàng thượng, tiếp xuống dưới phân biệt là ta cùng Nhiếp Quang.

Ta cảm giác được một ánh mắt hàm tiếu vô hại định trên mặt, vô thức nhấc mắt nhìn lại, chỉ thấy Trang phi đang nhẹ nhàng cười nhìn ta. Thấy thế, ta vội vàng hồi lấy một nụ cười yếu ớt, xem như đáp lại.

“Hoàng thượng, nàng là Tiểu Lạc, mẫu thân của Thương Sí.” Ánh mắt hàm tiếu của Trang phi dời khỏi mặt ta, điều hướng Hoàng thượng, sau đó lại quay về.

Ta chú ý cách nàng dùng từ, nàng chỉ gọi ta là mẫu thân của Tiểu Thương Sí, không hề đề cập đến đồng dưỡng tức của Liệt Minh Dã, xem ra việc này… Có chút phức tạp.

“A?” Thanh âm của Hoàng thượng nghe tới có chút kinh ngạc, lại có thêm thú vị , tầm mắt đặt tại trên mặt ta.

Lần đầu trở thành đối tượng đánh giá, mà đối phương còn là quân vương của thời đại không tưởng này! Ta lập tức đứng lên, quy quy củ củ phúc thân hành lễ, nhẹ giọng nói, “Dân nữ Lăng Tiểu Lạc tham kiến Hoàng thượng.” May mắn xem qua rất nhiều kịch cổ trang cung đình biết được hành lễ thế nào, nếu không khó tránh khỏi làm một hồi hỉ yến trở nên khẩn trương vô thố.

“Không cần đa lễ, ngồi đi.”

“Tạ ơn Hoàng thượng.” Ta gật đầu tạ ơn, ngồi lại chỗ cũ. Đối thoại ngắn gọn, ta cũng đã có chút mệt mỏi. Cổ nhân sống được mệt mỏi quá, đặc biệt là những lễ tiết này, làm người ta không thoải mái!

“Trẫm đã chuẩn bị quà đầy tháng cho Thương sí, đợi thiện sau sẽ đích thân mang cho hắn.” Hoàng thượng một mặt nói, một mặt bán loan nhãn tình, ánh mắt đảo qua ta, kế tiếp điều hướng tửu tịch ngoài sảnh.

Ta vô thức theo ánh mắt hắn nhìn lại, chỉ thấy ngoài sảnh tân khách đều không giấu vẻ hâm mộ . Hoàng thượng ban cho lễ vật, thân thủ mang cho, đó là vinh quang chí cao! Há lại không ao ước?

Nghe vậy, Liệt Minh Dã lập tức đứng dậy, phất vạt áo quỳ xuống đất khấu đầu, “Tạ ơn Hoàng thượng ân điển!”

“Ha hả, đứng lên đi.” Hoàng thượng thu hồi tầm mắt, hai mắt nhìn Liệt Minh Dã ôn hòa vài phần, một tay đưa hắn nâng dậy.

Nhìn Liệt Minh Dã ngồi xuống, nhìn Hoàng thượng đối với hắn đặc thù đãi ngộ, ta nghĩ hết thảy đều quy công ở lão tướng quân đã mất. Lão tướng quân là nguyên lão tam triều, không biết đã vi triều đình lập hạ bao nhiêu chiến công hiển hách, nếu không Hoàng thượng vì sao lại thiện đãi Liệt gia hậu nhân như thế?

Hoàng thượng bộ dáng bất quá hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, mặc dù tuổi còn trẻ, nhưng phần cơ trí này không thể khinh thường, chung quy cảm giác được dưới con ngươi ôn hòa của hắn che dấu  khôn khéo cùng cường kiền không gì sánh được!

Hạ nhân dâng lên sạch sẽ thiện cụ*, một gã thái giám tuổi chừng bốn mươi lấy ngân châm nhất nhất kiểm tra. Nhìn quần áo của hắn cùng thái giám bình thường kém rất xa, nhưng thật ra cực kỳ giống thái giám hầu hạ Khang Hi ở “Ung chính Vương triều” ,thái giám tổng quản Lý Đức Toàn. Chắc là cùng kiểu người!

*bộ đồ ăn

Kiểm tra xong thiện cụ cùng tửu thái*, xác định không khác thường thì vị thái giám bất nhất này mới tế thanh tế khí nói với Hoàng thượng, “Hoàng thượng, có thể dụng thiện rồi.”

*rượu và đồ nhắm

Hoàng thượng cười nhạt gật đầu, chấp đũa. Gặp hắn tiến thiện, mọi người mới dám dùng bữa.

Hoàng thượng tới, mang đến vinh quang, nhưng cũng đuổi đi thích ý cười nói. Hắn tuy nói không nên vì hắn mà câu nệ, nhưng, ai có thể làm được? Liền ngay cả trương cuồng như Liệt Minh Dã cũng thu liễm tĩnh tọa, người nào còn có dũng khí lỗ mãng?

Lấy khóe mắt dư quang trộm liếc Liệt Minh Dã, hắn mặt mang mỉm cười trò chuyện cùng Hoàng thượng. Ta đang nghĩ, hắn bây giờ tươi cười là thật? Là giả? Hắn là loại người câu nệ lễ tiết sao? Hay là nói không nghĩ bôi nhọ lão tướng quân trung quân ái quốc thanh danh?

Một mặt dùng thiện, ta một mặt bắt đầu suy nghĩ miên man rồi, nghĩ nghĩ đột nhiên phát hiện tư duy của mình cũng có thể sinh động như thế! Ha hả, không tiếng động cười, nhẹ lắc đầu, đều là Hoàng thượng chọc họa.

Giữa lúc ngẩng đầu ta ngây ngẩn cả người, đơn giản là vì châm trà cho Trang phi là nha hoàn giáp. Nàng tay phải chấp ấm, tay trái nhẹ áp nắp ấm, cử động này bất quá là bình thường, chỉ là đầu ngón út tay trái của nàng lau qua miệng ấm. Sửng sốt đồng thời trong đầu ta lóe lên một cái, tiềm thức nhìn về phía Hoàng thượng, hắn đang cùng Nhiếp Quang nói chuyện với nhau, Liệt Minh Dã phụ họa.

Trong đầu bạch sắc rút đi, một màu đỏ chói trong óc nhuộm mở ra, trái tim đập chệch một phách, nhảy lên nhanh hơn.

Nha hoàn giáp cúi đầu đem ấm trà khẽ thả lại bàn,lúc thu tay lại ta mẫn duệ kiểm tra đến tay nàng… Lại hơi hơi phát run! Tay cầm đũa của ta nhất thời nắm chặt, có vấn đề, tuyệt đối có vấn đề! Chỉ bằng kia đầu ngón tay lau qua miệng ấm! Chỉ bằng nàng phát run!

Ta chưa nói gì, tâm trạng ăn cơm đều không có, không dám biểu hiện quá lộ liễu, đành phải lấy dư quang nhìn chằm chằm cái chén cùng ấm trà, nếu có người đụng vào nhất định phải ngăn cản! Hôm nay là lễ đầy tháng của Tiểu Thương Sí, ngàn vạn lần không nên dẫn tới huyết quang tai ương!

Trang phi khi thì dùng thiện, khi thì cùng Hoàng thượng, Liệt Minh Dã, Nhiếp Quang bắt chuyện. Mục Cửu Sơn chỉ có khi bị Hoàng thượng hỏi mới trả lời, quân thần, chủ thứ chi lễ khả úy phân rất rõ ràng.

Trang phi hạ đũa, nâng chung trà lên uống. Thấy thế, ta vội vàng trước tiên ngăn cản, “Nương nương không thể uống!” Ta đè thấp tiếng nói, tận khả năng chỉ làm người ở nơi này nghe được.

Âm rơi, liền thấy nha hoàn giáp đột nhiên ngẩng đầu kinh ngạc nhìn ta, ta cùng ánh mắt nàng quăng tới khẽ chạm tức cách, đem của nàng chợt lóe rồi biến mất hoảng loạn thu vào đáy mắt.

Thấy ta ngăn trở, Trang phi nửa giơ chung trà chưa uống, tiền một giây nghi hoặc, hậu một giây tuyệt sắc dung nhan nhiễm thượng một mạt trắng bệch, ánh mắt từ ta rất nhanh điều hướng chung trà trong tay.

Hoàng thượng, Liệt Minh Dã, Nhiếp Quang trong lúc đó chuyện trò đột ngột đình chỉ, Nhiếp Quang sắc mặt khẽ biến, Hoàng thượng, Liệt Minh Dã tĩnh hạ vẻ mặt khiến người khác nhìn không ra hỉ nộ.

Liệt Minh Dã xem ta, trong mâu sắc có một chút ám trầm cùng cảnh tỉnh ý vị.

Ta nhẹ mím môi, đứng dậy, hướng trước mặt hoàng thượng phúc lễ, nói: “Dân nữ cả gan, xin Trang phi nương nương chớ uống trà.”

“Lương Đức Dung.” Hoàng thượng bất động thanh sắc, tiếng nói khinh ách bình tĩnh gọi.

Thái giám kia vẫn đứng phía sau hắn hầu hạ tức khắc hiểu ý, đối với hạ nhân trong phủ phân phó: “Đi, bắt một con gia cầm đến.”

Tình thế này làm hạ nhân không dám chậm trễ, hắn một mặt khom thắt lưng đáp lời, một mặt nhìn về phía Liệt Minh Dã, Liệt Minh Dã không dấu vết gật đầu, hắn thối lui tiến hành.

Hoàng thượng chưa nói “Bình thân “, vì thế ta không được phép tự tiện trở về chỗ cũ, duy trì tư thế phúc thân bất động.

Biến cố này làm sảnh ngoại tĩnh xuống, lặng ngắt như tờ, ta có thể cảm nhận được ánh mắt mọi người đều tụ tập trên ta cùng với chung trà.

Không bao lâu, hạ nhân dẫn theo một con mẫu kê trở về đại sảnh.

“Rót hết.” Lương Đức Dung đem chung trà Trang phi các về mặt bàn bưng lên, đưa tới trước mặt hạ nhân.

Hạ nhân tiếp nhận, một  hạ nhân khác lúc này tiến lên, một người cạy mở mỏ mẫu kê, người còn lại đem nước trà rót xuống. Rót xong, người trước dẫn theo mẫu kê lui về phía sau vài bước cách xa tửu tịch, người sau tay nắm  chung trà đi theo lui ra.

Ta không dám thở mạnh, nếu có độc mẫu kê tất vong! Nếu không độc… Ta đây kinh nhiễu Hoàng thượng dụng thiện chẳng phải là… Bây giờ hối hận đã không kịp!

Ta lấy dư quang quét về phía Liệt Minh Dã, hắn không xem ta, mà là diện vô biểu tình nhìn mẫu kê. Thấy thế, ta lần thứ hai mím môi, đem ánh mắt thu về.

Mẫu kê uống trà xong không có gì khác thường, đầu gà thường thường oai động một cái. Tâm ta chìm xuống, xong rồi, chẳng lẽ là phán đoán lầm? !

Đang lúc trong lòng ta thất thượng bát hạ*, lòng bàn tay đổ mồ hôi, chợt nghe mẫu kê tự hầu trung tràn ra một tiếng kêu xé ruột gan, tiếp theo con gà đạp một cái, đầu nó vô lực buông xuống, khí tuyệt thân vong! Huyết thủy theo mỏ gà mở ra một giọt một giọt nhiễm hồng mặt đất!

*bất ổn

Cảnh này nhất thời dẫn phát vang dội hút khí, ta toàn thân đánh cái giật mình, trong lòng bàn tay thoáng cái toát ra rất nhiều mồ hôi, một lòng cũng theo sát mà đập loạn! Độc hảo lệ*!

*mạnh

“Phanh” một tiếng vang lớn, Hoàng thượng “nhảy” đứng lên, năm ngón tay thon dài mạnh mẽ mà hữu lực chụp lên mặt bàn, chấn đắc thiện cụ trên bàn “khuông khuông” rộ lên!

Long nộ!

►Chương sau: Nữ nhân đố kị

~♥

20 thoughts on “Tướng công 14 – C15”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s