Tướng công 14 – C13.1

Edit: Sal

Chương 13: Rốt cuộc ngã bệnh

Đã cười, đã khóc, cũng đã phát tiết, khí lực trong cơ thể cũng không còn, hai chân vô pháp tiếp tục chống đỡ sức nặng của cơ thể, suy sụp quỵ trên mặt đất. Trên mặt còn lưu lại vệt nước mắt, ta nâng cánh tay đang run rẩy chậm rãi xóa sạch nó đi,

Bạo phát vô cùng kịch liệt, thân thể không được bồi bổ cùng chăm sóc bây giờ mới chậm chạp có cảm giác không chịu nổi. Người nặng trĩu, nặng như núi! Nhìn trên mặt đất, huyết cùng tiết khố, còn có thùng gỗ nằm lật úp phía xa xa, đây là ba bằng chứng ta bạo phát lúc nãy.

Tiếng thét của ba  nha hoàn đã dừng, chắc là bị người nào ngăn lại rồi, dù sao ở trong phủ hô to gọi nhỏ là việc nguy hiểm, dù chỉ có một chút xíu hành vi làm Liệt Minh Dã tức giận nảy sinh, đều có thể mang đến nguy cơ tử vong cho  chính mình .

Ta quỳ trên mặt đất hồi lâu mới chậm rãi đứng lên, tiện đà kéo ghế đẩu qua ngồi lên. Không giặt quần áo nữa, bây giờ phải làm đó là chờ đợi, đợi Liệt Minh Dã phán quyết. Ta gây ra động tĩnh quá lớn, không tin hắn không nghe thấy!

Nếu, hắn vì nha hoàn trừng phạt ta, như vậy không chỉ mình ta chết tâm, liền ngay cả tâm của “Lăng Tiểu Lạc” cũng sẽ chết theo. Nếu, hắn không trừng phạt, như vậy tỏ vẻ hắn đối với “Lăng Tiểu Lạc” có quan tâm, đối với hành vi bạo lực lúc nãy ngầm đồng thuận.

Ta không biết mình nói như vậy đúng hay không, hắn quan tâm “Lăng Tiểu Lạc” sao? Giống như thực lại ảo, không thể nào định luận.

Chờ đợi, Liệt phủ cực tĩnh, tĩnh được đáng sợ, làm lòng người treo cao!

Thái dương vẫn tiếp tục di động, cao cao treo trên đỉnh đầu. Ta cảm thụ được ánh mặt trời chính ngọ, tầm mắt buông xuống, tiếp tục chờ đợi…

Thời gian ngọ thiện đã qua, không người nào đưa cơm, tâm ta chìm xuống, ngay tức khắc ngã vào thâm cốc, đau quá! Đã tròn một buổi sáng trôi qua, đã không người nào đưa cơm, như vậy có nghĩa Liệt Minh Dã đứng ở bên nha hoàn, kế tiếp ta chỉ còn chờ đòn phạt giáng xuống!

Vô thức dùng hai tay ôm quanh mình, rõ ràng diễm dương giữa trời, ta lại tâm như tro tàn, toàn thân băng lãnh. Ta đã hạ phán quyết với chính mình, chỉ là phán quyết này tựa hồ cũng không chính xác!

Tiếng bước chân truyền vào tai, ta run rẩy một chút, đờ đẫn ngẩng đầu hướng cổng vòm nhìn lại… Chỉ thấy nha hoàn giáp bưng mâm rẽ vào, cách gần mới phát hiện hai cánh tay cùng bàn tay của run rẩy không thôi, thậm chí bát đĩa đặt trên mâm cũng bị ảnh hưởng, phát ra đẩu động chi âm.

Ta không thể tin ta thấy là thật, vội vàng dụi mắt, dụi xong  lại nhìn… Không hư, là thật! Nha hoàn giáp thật sự đưa cơm tới cho ta!

Nàng đi tới trước giếng, đem mâm đặt khẽ trên miệng giếng. Thẳng người, cúi đầu nói: “Thiếu gia giao phó, những xiêm y này ngươi hôm nay phải tẩy sạch, phơi khô, nếu không, không được ăn bữa tối.” Một mặt vừa nói, một mặt vén mí mắt nhìn  ta, chỉ thoáng cái rồi lại buông mắt xuống.

Tốc độ rất nhanh, nhưng ta vẫn từ trong mắt nàng nhìn thấy tiềm ẩn sợ hãi cùng hoảng loạn.”Cái người đầu phá huyết lưu đâu?” Lưỡi tùy tâm di chuyển, chẳng lẽ nha hoàn ất…

Nghe vậy, nàng đột ngột ngẩng đầu lên, mặt cắt không còn giọt máu, trợn to hai mắt trừng ta. Trong con ngươi rất nhanh lướt qua nhiều cảm xúc khác nhau, sợ, hoảng, oán, hận, bốn dạng này hỗn tạp cùng một chỗ khiến người ta rít một ngụm khí lạnh!

Ta vô thức lấy tay áp trụ ngực, thanh âm run rẩy nhỏ giọng hỏi, “Nàng làm sao vậy?”

Nha hoàn giáp không đáp, lại gục đầu xuống không nói lời nào, đứng tại chỗ một lát sau xoay người bước nhanh ly khai “Lan uyển” .

Nhìn  bóng lưng mơ hồ của nàng, hai mắt ta có chút vô thần, trong đầu “Ong ong” rung động. Tâm, đồng thời co rút khiến người ta thở không nổi. Liệt Minh Dã chẳng lẽ đem nha hoàn ất trượng tễ rồi? Từ phản ứng của nha hoàn giáp mà xem, khả năng này rất lớn!

Ta có chút hối hận, ta thầm nghĩ phát tiết một chút khuất nhục tích áp trong đáy lòng, không hề có ý tứ lấy nha hoàn ất. Bất luận bần phú quý tiện, nàng chung quy vẫn là một sinh mệnh!

Ta chôn mặt vào khuỷu tay, trận này đã thắng rồi, giành được thắng lợi quyết định. Nhưng, ta lại không một chút nào cao hứng… Là ta hại chết một cái sống sờ sờ nhân mạng!

Dùng xong toàn một màu trắng bữa trưa  cùng canh gà nhạt thếch, nha hoàn giáp thu bát đũa đi.

Ta ngồi trên ghế đẩu giặt ba chậu quần áo bên chân, cùng với nói Liệt Minh Dã không phạt, chẳng bằng nói phạt rồi. ba núi áo quần, chỉ cho ta thời gian một buổi chiều, này chắc chắn là việc nặng nề!

Không có tinh lực suy nghĩ cái khác, ta kéo thân thể chịu đủ tồi tàn cùng thần kinh kích thích đại não máy móc múc nước, ngâm, vò, phơi, trong viện không gian rất lớn, cũng đủ phơi ba chậu quần áo.

Tay ngâm trong nước lạnh đã mất đi cảm giác, tê dại băng lãnh. Mặt trời chậm rãi trượt xuống từ đỉnh cao nhất tiến về đường chân trời, lúc mặt trời xuống núi, dư quang tan biến,thì ta giặt xong bộ quần áo cuối cùng. Thẫn thờ nhìn quần áo ngập đầy viện, ta cười không được, cũng khóc không xong.

Đưa bữa tối tới là nha hoàn bính, ta nghĩ Liệt Minh Dã là muốn mượn việc này cấp nàng cùng nha hoàn giáp một ít giáo huấn.

Nha hoàn bính đem mâm các trên miệng giếng liền đi luôn, tới vội vàng, đi vội vàng.

Ta di động hai chân tê mỏi hướng giếng đi đến, chân nâng không dậy nổi, đế giày cà trên nền đất, khi ta cách bữa tối còn có vài bước thì hắc ám cùng chóng mặt không hề báo trước tập kích ta! Chân tựa như không xương nhuyễn hạ, trên đường ngã xuống ta liền mất đi toàn bộ tri giác…

Ta rốt cục ngã bệnh rồi, di chứng sau sinh đẻ cùng ngược đãi làm ta nhất bệnh liền dậy không nổi! Tuy ta hôn mê, nhưng trong tiềm thức lại rất rõ ràng mình đã phát sốt, rất nóng, rất nóng!

Đầu óc cực kỳ hỗn độn, bên tai tổng có thể nghe có người nói, thậm chí rống giận rít gào. Thanh âm ấy như xa, như gần, như hoảng hốt, như tuyệt vọng, rất nhiều cảm xúc đan dệt cùng một chỗ làm người ta đau lòng!

“Ba” một giọt “nước” tích nhập trong lòng ta, đem mặt nước bình lặng kích khởi tầng tầng rung động, xua đi bình yên, mang đến ba đào mãnh liệt.

Kia “nước” là gì? Nước mắt sao? Của ta? Hay của người rống giận ? Phân không rõ, “nước”, tàng ẩn tốt lắm…

Ý thức khi có khi không, có lúc có thể nghe rống giận rít gào, không thì đen đặc một mảnh. Có khi có thể cảm giác được vật lạnh phủ lên trán của ta, thúc dục ta hạ sốt; có khi lại có nước thuốc rất đắng đưa vào trong miệng bức ta nuốt xuống.

Vòng đi vòng lại, nhiệt độ năng nhân trên người ta lui xuống. Hắc ám lần nữa xâm nhập, ta tại băng lãnh bao vây lại nặng nề thiếp đi…

~♥

13 cảm nghĩ về “Tướng công 14 – C13.1”

      1. nàng thông cảm nhé, dạo này ta học về mệt quá nên 8h là chui vô giường ngủ rùi, hum nay chịu ko nổi mới lết lên mạng nà, ngày mai là ta học xong qs nhưng mà nhà ta dạo này có nhiều việc cần ta phụ nên ta không ngồi máy lâu được, ta còn 1/2 chương đầu nữa, sẽ cố gắng hoàn thành sớm, a di da phat =,=

        1. 🙂 k sao, ta hỏi zậy thôi
          nàng cứ từ từ, cơ bản ta cũng đang lười
          8h đi ngủ, còn chưa kịp xem ‘chúc bé ngủ ngon’ nữa
          coi bộ nàng bị ‘hành xác’ thảm nhỷ
          >.< cố lên phong iu ~ fighting ~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s