[Giới thiệu] Ba ơi, mình đi đâu?

                         Ba ơi, mình đi đâu ?

 

Con trai bé nhỏ của tôi rất dễ thương, lúc nào thằng bé cũng cười, đôi mắt nó nhỏ, đen và sáng, như mắt chuột.

Tôi thường sợ mất nó. Nó cao hai centimet. Thế mà nó đã mười tuổi.

Khi nó chào đời, chúng tôi rất ngạc nhiên, hơi lo lắng một chút. Bác sĩ liền trấn an chúng tôi, ông ta nói: “Các vị cứ kiên nhẫn, nó hoàn toàn bình thường, chỉ hơi chậm phát triển thôi, nó sẽ lớn.” Chúng tôi kiên nhẫn, chúng tôi sốt ruột, chúng tôi không thấy nó lớn.

Mười năm sau, vết khắc trên chân tường để đánh dấu chiều cao của nó lúc nó một tuổi vẫn luôn có giá trị.

Không một ngôi trường nào chịu nhận nó với cái cớ là nó không như những đứa trẻ khác. Chúng tôi buộc phải giữ nó ở nhà. Chúng tôi đã phải tuyển người giúp việc. Thật khó có thể tìm được ai đó chịu chấp nhận. Một việc nhiều âu lo và trách nhiệm, nó quá nhỏ bé, người ta sợ làm mất nó.

Đặc biệt là nó rất hay đùa, nó thích đi trốn và không đáp lời khi người ta gọi nó. Chúng tôi phải bỏ thời gian tìm nó, phải dốc hết các túi quần túi áo và tìm trong tất cả các ngăn kéo, mở tung tất cả các loại hộp. Lần mới đây nhất, nó trốn trong một bao diêm.

Làm vệ sinh cho nó rất khó, chúng tôi luôn sợ nó bị chết đuối trong chậu. Hoặc nó trôi mất qua lỗ thoát trên bồn rửa. Vất vả nhất, là cắt móng tay cho nó.

Để biết trọng lượng của nó, chúng tôi phải ra bưu điện đặt nó lên cái cân thư.

Vừa rồi nó bị đau răng dữ dội. Không nha sĩ nào muốn chữa cho nó, tôi đã phải đưa nó đến nhà ông thợ sửa đồng hồ.

Mỗi lần các bậc phụ huynh hay bè bạn thấy nó, họ đều bảo: “Nó mới lớn làm sao.” Tôi không tin họ, tôi biết họ nói vậy để làm vui lòng chúng tôi.

Một ngày kia, một vị bác sĩ can đảm hơn những vị khác nói với chúng tôi rằng nó sẽ không bao giờ lớn được. Cú đó thật tàn nhẫn.

Dần dần, chúng tôi cũng quen, chúng tôi đã thấy ích lợi.

Chúng tôi có thể giữ nó bên mình, chúng tôi luôn có nó trong tay, nó không cồng kềnh, chúng tôi nhanh chóng để nó vào túi, nó không mất phí vận chuyển công cộng, và đặc biệt nó rất tình cảm, nó thích bới chấy trên đầu chúng tôi.

 Một ngày kia, chúng tôi mất nó.

 Tôi thức thâu đêm lật từng chiếc lá rụng lên.

 Đó là mùa thu.

 Đó là một giấc mơ.

Câu chuyện Jean-Louis Fournier dành cho hai cậu con trai tật nguyền của ông khiến người ta phải ngưỡng mộ…Những lá thư cảm ơn, những lá thư chia sẻ, những lá thư hết sức giản dị đến từ khắp bốn phương trời.

  Le Monde

Một cuốn sách hướng con người đến cái Thiện.

Christine Jordin

Tôi về nhà sớm hơn thường lệ. Chỉ có một mình Josée trong phòng bọn trẻ, hai chiếc giường trống không, cửa sổ mở toang. Tôi nghiêng người ra ngoài, nhìn xuống dưới, mơ hồ lo sợ.

Chúng tôi sống ở tầng thứ mười bốn.

Bọn trẻ đâu rồi? Tôi không nghe thấy tiếng chúng. Josee đã quẳng chúng qua cửa sổ. Có thể cô ta đã lên cơn điên, đôi khi tôi vẫn đọc được những tin kiểu như vậy trên báo chí.

Tôi hỏi cô ta, vẻ nghiêm trọng: “Josee, tại sao cô lại quẳng bọn trẻ qua cửa sổ?”

Tôi nói thế để cười, để xua đi ý nghĩ đen tối.

Cô ta không trả lời, cô ta không hiểu, nom cô ta có vẻ sững sờ.

Tôi tiếp tục cũng bằng cái giọng ấy: “Thật không tốt chút nào, Josee ạ, những chuyện cô đã làm ấy mà. Tôi biết chúng tật nguyền, nhưng đấy không phải lý do để quẳng chúng đi.”

Josee khiếp sợ, cô ta nhìn tôi không thốt nên lời, tôi nghĩ cô ta sợ tôi. Cô ta đi vào phòng ngủ của vợ chồng tôi, bế bọn trẻ lại và đặt chúng trước mặt tôi.

Chúng vẫn ổn.

Josee được phen bấn loạn, hẳn cô ta phải tự nhủ: “Ông sinh ra lũ con điên điên như thế cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.”

Viết và hài hước để vượt qua tật nguyền.

Desclic magazine

<<Ba ơi, mình đi đâu?>> JEAN-LOUIS FOURNIER

NXB Hội nhà văn – Nhã Nam.

17 cảm nghĩ về “[Giới thiệu] Ba ơi, mình đi đâu?”

  1. *xôg vào* Bạn Sal… Tớ xyn lỗi…
    *trói vào cột* *cầm roi quất lia lịa* Cô địk bỏ chúg tôi luôn hửm? Tôi đợi tr. của cô sắp mốc meo lên rồi nà… Thỉk thoảg ra 1 tí cho tôi ăn chốg đói chứ hà *lăn lộn* Nhớ cô mí lị Di qá *giãy giãy*
    *ngồi ăn vạ*

          1. ta cũng mới về quê, cũng hết ăn rùi ngủ cũng sắp thành heo rùi :D, ta ko có đi đâu chơi hết, chắc nàng đi chơi nhìu lắm hen?

          2. hớ hớ hớ, 300km tính cả đi lẫn về là 600, cũng tính là nhiều nhỷ ^-^
            ta giờ đang ở HN rồi, có đi cũng lòng vòng hà thành thôi ^^
            P.s: chúng ta là biệt đội những chú heo nhỏ, biết ăn, biết ngủ, còn biết dùng máy tính nữa..là lá la~~~ 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s