Tướng công mười bốn – C11

Chương 11: Bị thương là thật

Edit: Sal

Gió thổi mưa rền , kích động qua đi ta ngơ ngẩn nhìn màn giường, đại não trắng như tuyết, một mảnh trống rỗng, lệ đã khô, toàn thân hư nhuyễn, nhấc một ngón tay cũng mất sức.

Ta nằm ở giường, Liệt Minh Dã ghé vào trên người ta, chúng ta ai cũng bất động, cùng điều chỉnh hô hấp và thể lực…

Hồi lâu sau, ta khẽ khàng thử nâng ngón trỏ, xác định khí lực khôi phục hơn phân nửa mới đem hai tay  nắm chặt. Nắm lại trong giây lát, chậm rãi mở ra, dùng hết toàn lực đem hắn đang đè trên người đẩy ra.

Hắn không ngờ ta có hành động đột ngột như vậy, không kịp phòng bị ngã xuống giường, tóc đen tại không trung bừa bãi vẽ  nên một vòng cung.

Đẩy được hắn ra, ta kéo chăn mỏng qua bọc lấy thân thể trần trụi của chính mình, hai mắt thẳng ngoắc ngoắc, cặm hận trừng mắt nhìn hắn. Thiên hạ có ai làm trượng phu mà cưỡng bức thê tử mới sinh đẻ không bao lâu của mình đi hoan ái? Đáp án là không có! Chí ít là ta chưa bao giờ nhìn thấy, nghe thấy! Nhưng, ngày hôm nay lại được mở rộng tầm mắt, Liệt Minh Dã trăm phần trăm là kẻ vi sở dục vi*! Hắn hoàn toàn không biết như thế nào thương tiếc một nữ nhân đã vì hắn sinh con!

*muốn làm gì thì làm

Hắn ngồi ở cuối giường, hai chân bắt chéo nhau, vẻ biếng nhác sau khi hoan ái vẫn chưa hết. Thấy ta che thân, lập tức lấy âm lượng không lớn không nhỏ cười lạnh nói: “Che cái gì, ngươi từ đầu tới chân có chỗ nào mà ta chưa thấy qua.” Hắn nói như chuyện dĩ nhiên phải thế, phảng phất như ta trời sinh liền đã bị hắn chi phối.

Lời của hắn làm ta đỏ mặt, bản năng túm chặt chăn mỏng, run rẩy đôi môi một chữ một âm nói ra: “Ta đã sinh hạ cho ngươi một đứa con, xin ngươi về sau đừng chạm vào ta nữa, ta không muốn lại cùng ngươi phát sinh quan hệ.” Một lần là quá đủ, đừng bao giờ xảy ra lần thứ hai!

Âm rơi, hắn phảng phất như không nghe thấy gì, không có phản ứng. Ròng rã 5 giây trôi qua, vẻ mê mang trên mặt hắn mới rút hết, đôi mắt lạnh lẽo đến đáng sợ, sắc mặt đen được dọa người!”Hô” một tiếng bổ nhào hướng ta, gắt gao bắt lấy hai vai ta nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ, “Chơi trò trướng nãi chính là ngươi, cọ xát câu dẫn ta cũng là ngươi, hiện giờ ngươi đem trách nhiệm chối bỏ không còn một mảnh, giả bộ thanh thuần cái quái gì!”

“Ta không chối bỏ trách nhiệm, càng không câu dẫn ngươi! Ta cự tuyệt, chỉ là  ngươi tự tiện làm theo ý mình, không thèm để ý!” Bị bức phát sinh quan hệ trong lòng ta cực khó chịu, cảm giác tội lỗi vẫn luôn tồn tại, theo ý ta chỉ có nam nữ thật lòng yêu nhau mới lên giường cùng nhau! Chứ không phải là một người giả mạo  “Lăng Tiểu Lạc” như ta cùng hắn!

“Ngươi ——” nghe ta nói xong, khuôn mặt xanh mét của hắn lập tức đen kịt, gọng kìm sắt bắt lấy hai vai ta càng dụng sức, hung tợn quát, “Ngươi lập lại một lần nữa? !”

Hai vai cực kì đau, phảng phất như bị bóp nát, ta giãy dụa vài lượt tránh không thoát, lúc này nôn nóng cùng phẫn nộ đan xen, thể theo nguyện vọng của hắn đem lời vừa nói lớn tiếng lặp lại. Nói xong, hít vào một ngụm khí lạnh, không chỉ bởi vì đau vai, càng bởi vì trong đôi mắt giận dữ của hắn nhìn thấy một vệt bi thương cùng khó tin!

Ta giật mình một chút, lập tức dụi mắt, sợ hoa mắt nhìn lầm. Trong lúc ta đang dụi mắt, hắn buông hai vai của ta ra. Ngẩng đầu, ta hướng hắn nhìn lại… Vệt bi thương cùng khó tin kia đã không còn nữa! Kì quái, chẳng lẽ thật sự là ảo giác? !

Hắn từ phẫn nộ chuyển sang tĩnh lặng, khuôn mặt đen kịt chậm chạp khôi phục màu sắc vốn có, đôi con ngươi đen bóng sâu không thấy đáy, không để cho người khác có bất cứ cơ hội nào nắm bắt được nội tâm của hắn!

Ta hơi mở   cánh môi nhưng lại phát không ra tiếng, hai tay siết chặt chăn mỏng, trái tim “Bang bang bach” đập kịch liệt. Hắn sẽ làm gì tiếp đây? Chẳng lẽ đây chính là sự tĩnh mịch trước cuồng phong bão tố? !

Trong lòng trăm điều bất an, trên trán toát ra một tầng mồ hôi lạnh. Ta tưởng rằng hắn phải như trời long đất nở làm cho người ta sợ hãi, lại chưa từng nghĩ rằng hắn chỉ nhếch  khóe miệng lộ ra một mạt tiếu ý vô cảm.

“Thật sao.” Sau khi hết ý cười, hắn mấp máy bạc môi gợi cảm phun ra hai chữ đồng dạng cũng không biểu đạt bất cứ cảm xúc gì, bình thản như chẳng có gì xảy ra. Dứt lời, xoay người xuống giường, nhặt y phục rải rác trên mặt đất lên, tự mình mặc vào. Tịnh không hề dậy sóng, tựa như chuyện không vui lúc trước chưa bao giờ phát sinh!

Ta mộng rồi, ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn bóng lưng của hắn… Nói thật, thật không biết hắn đang suy nghĩ cái gì, càng tiếp xúc càng khiến người ta lạc sâu vào sương mù dày đặc tìm không được lối ra. Hắn hỉ nộ vô thường, tính tình hay thay đổi, giống như mới vừa rồi, ta tưởng rằng hắn phải phế  ta rồi, không tưởng được cái gì cũng không làm, lại cũng không nói thêm cái gì. Ta hoàn hoàn toàn toàn hồ đồ rồi, như lọt vào trong sương mù…

Hắn mặc xong y phục, sửa lại đầu tóc rối bời một chút, rồi cất bước rời khỏi tinh trí tiểu viện. Khi thân ảnh ngạo nghễ của hắn biến mất tại cổng vòm thì một đạo bạch quang rạch ngang làn sương mù dày đặc trong đầu ta, trả lại sự sáng tỏ. Mạnh đập đầu xuống trên đệm giường bừa bộn, ta hiện giờ mới trì độn  ý thức được chính mình nói  đã làm tổn thương Liệt Minh Dã!

Ta hoàn toàn không nghĩ lại cùng hắn phát sinh quan hệ, nhưng này chỉ đại biểu cho ta, chứ không phải “Lăng Tiểu Lạc” ! Bởi Liệt Minh Dã coi ta là Lăng Tiểu Lạc, Lăng Tiểu Lạc liền chính là ta! Tia bi thương cùng khó tin chợt lóe lên rồi biến mất trong mắt hắn đều là có thật! Hắn bị thương bởi sự cự tuyệt của Lăng Tiểu Lạc, ta nghĩ Lăng Tiểu Lạc nhất định luôn thuận theo hắn chưa bao giờ cãi lời, cho nên hắn mới cảm thấy khó tin!

Liệt Minh Dã đã mất đi song thân, cả Liệt phủ rộng lớn chỉ có mình hắn ở, ngoài ra đều là hạ nhân. Lăng Tiểu Lạc tuy là đồng dưỡng tức thấp hèn, nhưng dù sao từng cùng hắn có da thịt chi thân, hơn nữa còn sinh con cho hắn. Hắn có thể không tiếp nhận Lăng Tiểu Lạc là thê tử của mình, nhưng chân chính mà nói bên cạnh hắn cũng chỉ còn lại một cái “Thân nhân” là Lăng Tiểu Lạc ! Ta cự tuyệt chẳng những chối bỏ Lăng Tiểu Lạc, càng là chối bỏ hắn! Chối bỏ hết thảy mọi việc đã từng phát sinh giữa Lăng Tiểu Lạc và hắn trong lúc đó!

Kéo chăn mỏng phủ lên đầu mình, ta hối hận đã không kịp, bởi vì nhất thời tức giận mà đem sự tình đẩy đến chỗ khiến người ta đoán không tới mò không ra! Nụ cười không mang theo chút cảm xúc nào của Liệt Minh Dã cứ lơ lửng trong đầu không gạt đi được, tâm tình của hắn khi đó như thế nào ta không biết, nhưng theo ta thấy đó là một loại cảm giác bị người thân cận phản bội! Cảm giác này khiến người ta đau đớn, khiến người ta tuyệt vọng, khiến người ta bứt rứt toàn thân!

Ta xốc lên chăn mỏng nhìn thân thể phủ kín dấu vết kích tình của chính mình, hai mắt đen thẳm nhíu lại thành một đường như sợi chỉ. Liệt Minh Dã lấy loại tâm tình nào khi chiếm lấy khối thân thể này? Hắn từng  thích Lăng Tiểu Lạc sao? Hắn đối với Lăng Tiểu Lạc đến tột cùng có mấy phần là thật? Mấy phần giả?

Không biết, ta hoàn toàn không biết! Vì sao cổ nhân tính tình lại phức tạp như vậy? Vì sao không như người hiện đại cởi mở cùng hào sảng? Cả ngày sống trong nghi kỵ, cuộc sống như vậy thật khiến người ta không thể chấp nhận!

Lăng Tiểu Lạc… Nội tâm của nàng như thế nào? Đột nhiên ta nghĩ đến vấn đề này. Có thể nào trong khoảnh khắc  ta nhập vào thân thể của nàng đã thay đổi quỹ đạo sinh tồn của nàng cùng Liệt Minh Dã trong lúc đó!!

<Hết chương 11>

P.s: ~^^~ Ta sắp thi rồi *chết mất* vì vậy có tuần ta sẽ lặn mất tăm mất tích, các nàng đừng đốt nhà ta nhé ^^ *hun hun*


11 thoughts on “Tướng công mười bốn – C11”

  1. hê hê, cuoi thang 5 ta moi thi, thi xong lai hoc quan su, den giua thang 7 moi dc nghi he,ta cung muon phan than de bay ra do thi ho cho nang lam do sal iu dau cua ta… “xuong” nang wa, an che dau do truoc khi di thi de lam bai tot nha

      1. tu mai ta zia nha zui, nen ko co online dc, ngay 2 ta vo lai, ve nha neu sieng thi ta se rang viet tiep may chuong “vi yeu”, tu day den he ta se co gang viet xong truyen nay de nhay wa edit truyen, nang thi xong ranh thi wa ung ho ta nha, iu nang nhiu *chut chut*

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s