Tướng công mười bốn – C6

Chương 6: Quất lại một cái tát

Edit: Sal

Thuận thế đánh, ta cước bộ dồn dập lảo đảo. Thân nghiêng, “Bang” một tiếng đụng vào tủ thấp bên cạnh giường. Vô tình, hai bầu ngực bị đè ép tại mép tủ, cảm giác đau đớn tựa kim đâm tức khắc lủi khắp thân! “Ngô…” Kêu rên, vô thức lật người lại, dùng hai tay ôm ngực. Một chữ, đau!

“Tiện nhân!” Nữ tử hung ác túm tóc ta kéo về phía sau, ta nhất thời rời khỏi tủ thấp bước lui về phía sau. Nàng dùng sức quá lớn, ta chỉ cảm giác da đầu tê dại. Tình thế trước mắt làm ta nộ hỏa bốc lên, hai người bọn ta tuổi tác xấp xỉ, dựa vào cái gì xuyên tới cổ đại liền bị đập tới đập lui? !

Mạnh xoay người lại, ta lấy tay trái chế trụ cổ tay nàng, cánh tay phải vung lên, nhanh như chớp đánh lên khuôn mặt kiêu ngạo của nàng.”Ba” một tiếng giòn vang, so với một bạt tai của nàng càng thêm vang dội!

Của nàng kiêu ngạo trong chớp mắt tan thành mây khói, bàn tay nắm tóc ta buông lỏng, theo thế đánh của ta rất nhanh hướng giường ngã xuống, “Bịch” té trên mặt đất, người ngã ngựa đổ (1).

Ta kinh ngạc nhìn chính mình tay phải, ngạc nhiên vì bạo lực kinh người của nó. Bàn tay vì dùng sức qúa mạnh mà đau đớn tê dại, chẳng lẽ này đó là lửa giận dồn nén đã lâu của người chủ cũ? Chẳng lẽ này liền là linh hồn của ta cùng lửa giận của nàng dung hợp kết quả? Trong lúc nhất thời không rõ manh mối, ta thu hồi kinh ngạc hướng nữ tử nhìn lại…

Chỉ thấy nàng từ nằm ngửa chuyển thành nằm nghiêng, bưng má trái khiếp sợ xem ta . Hai mắt giương thật to, đồng tử lúc thì co rút, lúc thì giãn ra , trong mắt lóe ra  nan dĩ tương tín(2) cùng sợ hãi.

Thấy thế, ta bên môi nổi lên một mạt cười lạnh. Hiếp yếu sợ mạnh, cổ nhân cũng đem bốn chữ này phát huy rất khá! Nếu đối tượng đổi lại là Liệt Minh Dã, ta nghĩ nàng tuyệt không kiêu ngạo, ngược lại ngoan ngoãn như con mèo nhỏ, gọi dạ bảo vâng. Thực buồn cười, thực đáng xấu hổ, thực đáng thương hại cổ nhân!

Ta im lặng nhìn nàng, bàn tay mặc dù đau đớn tê dại, nhưng trong lòng lửa giận bởi vì bạt tai đều tiêu tán. Ta cũng không phải tôn sùng bạo lực, nhưng là nếu không đánh nàng thực có lỗi với 26 năm sống trên đời! Càng có lỗi với sự thống khổ mà người chủ cũ phải chịu!

Bên trong phòng cực kỳ tĩnh, kim rơi có thể nghe thấy tiếng. Quá im ắng làm người bất an, ta tiềm thức nhìn về phía giường, không biết mới vừa rồi hỗ đánh hai cái tát có hay không hù dọa hài tử.

Đương lúc ánh mắt chạm đến ‘vật nhỏ’  thì lập tức giật mình đứng lại, giật mình sau  “Phốc” cười ra tiếng. Hắn đâu có sợ, rõ ràng giương một đôi mắt đen láy nhìn ta cùng nữ tử kia. Thấy ta nhìn về phía hắn, lập tức lộ ra hồng nhạt lợi hướng ta vung vẩy nắm tay nhỏ bé, trong miệng phát ra thanh âm “Ê a, ê a”.

Không thể xem nhẹ nhiệt tình của hắn, ta dùng tay tạo thành chữ “V” hướng hắn nhẹ lắc, ngọt ngào mà hỏi thăm: “Bảo bối, vi nương mới vừa rồi có phải rất xuất sắc hay không?” Ngay cả chính ta cũng cho rằng bạo phát thật là tốt, cực tốt! Làm người cơ bản nhất là thể diện không thể mất!

“À à, y à, y à” nắm tay hắn vung được thật nhanh, non nớt thanh âm hô lên to rõ là trả lời cho ta, cổ vũ cho ta.

“Ha ha, ngươi thật sự là hảo bảo bối của vi nương ~~~” ta vui vẻ ra mặt, tâm hoa nộ phóng, dĩ nhi như thế, còn có gì cầu (3)? Ở đây ta bị người xa lánh, nhưng nhi tử sẽ không, hắn là cốt nhục trên người ta hạ xuống, tuyệt không khả năng!

Bọn ta hai người trong lúc đó nói nói cười cười gọi về tâm thần của nữ tử, chỉ thấy nàng giống như cây cung từ trên mặt đất nhảy dựng lên. Muốn hướng ta đánh tới nhưng lại có điều kiêng kỵ, nhìn chằm chằm tay phải của ta, chỉ e lại bị đánh tiếp một bạt tai.

“Bị quất cái tát tư vị không sai đi?” Ta tà ác nhếch lên khóe miệng, nàng kia bộ dáng vừa muốn nổi giận vừa lại có điều e sợ thật khiến người ta nghĩ muốn cất tiếng cười to! Nàng tuyệt kế sẽ không nghĩ đến có một ngày lại bị “Lăng Tiểu Lạc” bạt tai.

“Ngươi —— ngươi ——” nàng nét mặt một hồi đỏ lên, một hồi chuyển trắng, mơ hồ còn có dấu hiệu biến thành xanh đen.”Ngươi lại dám đánh ta!” Lúc này mới nhớ ra xoa xoa gò má còn in lại dấu năm ngón tay đỏ tươi.

“Nếu ngươi tích chút khẩu đức liền sẽ không đổi lấy cái tát lúc nãy, làm người không thể quá kiêu ngạo, nếu không nhất định gieo gió gặt bão(4)!” Ta nửa nheo lại hai mắt nhìn chằm chằm nàng, ngặn chặn nàng có hành động quá khích.

“Ngươi —— ngươi ——” nàng run rẩy vặn tay, chỉa vào mũi ta, màu sắc trên mặt  giống như khai phường nhuộm lòe loẹt đủ loại. Chỉa vào người ta một hồi lâu bắn ra một câu, “Ta phải đem tội của ngươi báo cho thiếu gia!”

Tưởng rằng nàng sẽ nói cái gì, không nghĩ tới lại là một lời khiến người ta mắc cười. Ta tức thì cười ra tiếng, cằm dương cao, đáp lễ nàng một câu, “Xin cứ tự nhiên, nếu ngươi không chê bị ta bạt tai là chuyện bẽ mặt.”

“Ngươi ——” nàng trừng mắt nhìn ta ,hai con mắt so sánh với quả bóng bàn không khác là bao, mặt trướng thành màu gan heo, hỗn hển dậm chân mắng to, “Tiện nhân! Tiện nhân!”

Nghe vậy, ta lúc này trầm hạ sắc mặt, bắn ra một câu kinh người, “Ta nếu tiện*, như vậy Liệt Minh Dã uống ta nhũ nước** chính là tiện càng thêm tiện!” Không thể trách ta độc miệng, này hai chữ ta tối chán ghét. Muốn dùng chữ “tiện” làm nhục ta, ta đây liền mang cả chủ tử của nàng đồng thời gánh lấy !

*tiện trong ti tiện, hèn hạ

**nhũ nước: sữa

Âm rơi, nàng nhất thời cấm khẩu, miệng há to giống như nuốt trọn cả quả trứng gà, một tiếng hô kinh ngạc từ hầu gian bật ra, “Ách!” Bây giờ khuôn mặt của nàng biến thành bảy màu , làm người ta hoa cả mắt, sắc mặt khó coi đến cực điểm! Toàn thân run rẩy, bị dọa đến không nhẹ.

Lấy dư quang quét mắt nhi tử nằm trên giường, ta quyết định lập tức rời đi. Đi ra đã lâu, bây giờ lại cùng nữ tử phát sinh tranh chấp, bạo xuất kinh văn(5), khó tránh khỏi sẽ không đưa tới những người khác. Nhiều người đối với ta cực kỳ bất lợi, lòng bàn chân tra dầu, ba mươi sáu kế tẩu vi thượng sách!

Nghĩ đến đây, thu hồi ánh mắt nhìn nhi tử, không để ý tới nữ tử đã hóa thành tượng đá, nhấc chân dùng nhanh nhất tốc độ ly khai nơi này.

Khi ta sắp trở về tinh xảo tiểu viện thì, nghe thấy phía sau truyền đến một đạo tiếng thét đầy kinh hãi, “A ——” hoa phá trường không(6)!

(1): NV: nhân ngưỡng mã phiên- chỉ cảnh hỗn loạn

(2): khó tin

(3): NV: hữu nhi như thử, hoàn hữu hà cầu? – có đứa con ngoan, cha mẹ không còn mong muốn gì hơn nữa , theo ý hiểu của ta là vậy =.=’

(4): NV: tự thực ác quả

(5) kiểu như đánh rắn động cỏ

(6): rạch ngang trời


20 cảm nghĩ về “Tướng công mười bốn – C6”

  1. *lăn lăn, lê lê, bò bò, lết lết*, cuối cùng cũng bò đc tới nhà nàng a, ta vừa mới kiểm tra xong,hjc, bây giờ mới đc đụng vô cái máy tính.cám ơn nàng đã qua nhà ta ủng hộ nha, *ôm hun thắm thiết* nàng thích truyện Teako ah, ta cũng thích, hjhj, nhưng mà ta thích nhiều mangaka lắm : chie shinohara , tamura yumi, kyoko hikawa( truyen cua tac gia nay cũng nhẹ nhàng lắm,hợp với sở thích của nàng đó)

    1. Uh mih cũng cố hết sức rồi, mới đầu cũng chưa có kn j mấy, có cảm giác t.g thik dùng từ đao to búa lớn quá, với lại toàn thành ngữ TQ, đành để vậy rồi tìm nghĩa thôi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s